Xu Hướng 3/2024 # Bí Mật Văn Hóa Trà Đạo Nhật Bản # Top 6 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Bí Mật Văn Hóa Trà Đạo Nhật Bản được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Rqif.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trà đạo Nhật Bản đã có lịch sử hơn 400 năm tuổi. Ngoài những nghi thức độc đáo như cách pha trà và thưởng trà, bộ trà và phòng trà cũng được bày trí thật cẩn thận. Một số bộ trà khá đắt tiền do lịch sử lâu đời hoặc do nó là thiết kế của các nghệ nhân bậc thầy.

Tại Nhật, nhiều trường cao đẳng và đại học dành hẳn một “khoa trà đạo”. Đa số sinh viên theo học là nữ giới, đặc biệt là những phụ nữ sống ở Kyoto. Văn hóa trà tại Nhật được tổ chức thường niên vào tháng 10 mỗi năm, được chia thành các cấp độ từ 1 đến 4 và có các phòng thi trong cả nước.

Nơi trải nghiệm trà đạo được gọi là phòng trà. Trong nhà sẽ được trang bị các dụng cụ hốc, bếp lò, nước đun sôi và trà. Dụng cụ làm sạch được đặt trong túp lều gọi là nhà nước. Các cửa sổ được làm bằng giấy, bức tường được treo thư pháp và tranh. Những chiếc bình được sắp xếp và cắm hoa theo mùa.

Trà đạo là một văn hóa tại Nhật Bản

Địa chỉ: Tầng 65, Khách sạn công viên hoàng gia Yokohama, 2-2-1-3 Minato Mirai, quận Nishi, thành phố Yokohama.

Giá: Trà đun sôi (gồm bánh ngọt Nhật Bản / Bánh kẹo sấy) 1.500 yên (※ Giá 1.600 yên từ mùng 1/1 đến mùng 1/3).

Kyoto-kan (Tokyo): Lễ trà được cung cấp 12:30-16:30 mỗi thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật. Nhóm năm người trở lên cần phải đặt phòng trước

Trà Lễ ở Ginza phục vụ bằng tiếng Anh và tiếng Trung Quốc. đặt phòng trước nhưng bạn có thể tham gia nếu vẫn còn trống vào ngày bạn liên hệ với họ.

Phòng uống trà tại Chaizen

Trong Cung điện Grace có một hồ thủy triều hút nước biển vào hồ bơi. Đi qua cây cầu bắc ngang hồ bơi, sẽ đến “Nhà trà Nakajima” được xây dựng trên đảo Chihkan. Không gian ở đây rất đẹp. Bạn có thể nếm thử những món tráng miệng từ Matcha với giá từ 510 yên đến 720 yên.

Quá trình 1 đến 3 ở trên được gọi là “trà điểm”. Sau đó, bát trà được đặt trên bàn tay phải. Mặt trước của bát trà được xoay theo hướng của khách. Lòng bàn tay trái được đặt nhẹ dưới đáy bát, và tay phải đang nhẹ nhàng vuốt ve bát trà để thể hiện sự tôn trọng trà.

Nhật Bản ngoài văn hóa hóa trà đạo, còn nổi tiếng với những lễ hội dị nhật Nhật Bản hay nghệ thuật gấp giấy Origami mà bất cứ ai đến đây đều mong muốn có cơ hội được trải nghiệm.

Cầu kỳ mà độc đáo, tinh tế nhưng đậm tính nghệ thuật là nét đẹp trong văn hóa trà đạo Nhật Bản. Con người hòa mình trong không gian hương thơm của trà khiến tâm hồn thư thái, dễ chịu hơn nhiều. Văn hóa Nhật Bản thật thú vị bạn nhỉ? Liên hệ công ty tư vấn du học Nhật Bản TinEdu để đường đến nước Nhật, hiểu hơn về văn hóa nơi đây không còn xa nữa.

Văn Hóa Giao Tiếp Nhật Bản Có Gì Đặc Sắc?

Văn hóa giao tiếp Nhật Bản 1. Văn hóa cúi chào

Ở Nhật, cúi chào là hành động thể hiện sự tôn trọng của mình đối với mọi người và đó cũng là cũng là điều quan trọng trong văn hóa giao tiếp của người Nhật. Theo tin tức du lịch Nhật Bản được biết, ở đây có 3 kiểu cúi chào chính:

Văn hóa cúi đầu khi chào của người Nhật

Cúi chào kiểu Saikeirei: Bạn sẽ cúi chào từ từ và hạ trong tâm người xuống rất thấp. Đây là hình thức cúi chào thường được thực hiện trong các nghi lễ Thần đạo, Phật giáo, chào trước Quốc kỳ, chào trước Thiên Hoàng. 

Cúi chào kiểu nhẹ nhàng: Kiểu chào này giống như chào xã giao. Khi thực hiện, bạn úp 2 tay vào 2 bên hông. Sau đó hơi khẽ cúi chào xuống là được.

2. Không nhìn thẳng mặt

Có thể bạn chưa biết? Ở Nhật Bản, việc nhìn chằm chằm vào mặt một ai đó thể hiện sự thiếu tôn trọng với đối phương. Do đó, cách mà người dân nơi đây giao tiếp, đó là thường nhìn vào vật thể xung quanh như: Nhìn vào đồ nữ trang, lọ hoa, cuốn sách, phần vai áo, cổ áo,…. Hoặc cũng có thể cúi đầu và nhìn sang 2 bên.

Người Nhật nói chuyện sẽ không bao giờ nhìn thẳng vào mặt nhau

3. Sự im lặng trong giao tiếp

Văn hóa giao tiếp Nhật Bản khá đặc biệt, sự im lặng của người dân nơi đây cũng là điều bạn nên biết. Bởi họ quan niệm rằng, nói ít làm nhiều sẽ tốt hơn việc chỉ biết nói mồm. Do vậy mà trong giao tiếp thường ngày, họ rất kiệm lời, bởi sợ nói sai sẽ làm mất lòng người khác và cũng sợ khi mình nói ra điều gì đó lại không thực hiện được.

4. Hành động vẫy tay

Lưu ý: Không vẫy bằng 2 ngón tay, vì đó là hành động tục tĩu. Hay chỉ thẳng vào mặt ai đó cũng thể hiện sự thiếu tôn trọng.

Tuyệt đối không dùng ngón tay chỉ thẳng mặt người khác

5. Hành động gật đầu

Người Nhật gật đầu cũng thể hiệu sự hài lòng

6. Văn hóa xin lỗi và cảm ơn

Giao tiếp với người Nhật Bản cần lưu ý gì? Đối với người Nhật, họ không bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn và xin lỗi. Tuy nhiên, với từ xin lỗi ở Nhật có rất nhiều mục đích khác nhau, có thể là sự khiêm nhường, xin lỗi kiểu hối lỗi, hoặc lời xin lỗi để giúp mối quan hệ thân mật hơn. Và lời cảm ơn cũng tương tự như vậy, kết thúc mỗi cuộc trò chuyện họ không dùng lời cảm ơn chân thành tới người đối diện.

7. Văn hóa tặng quà của người Nhật

Tặng quà là văn hóa của rất nhiều quốc gia, đặc biệt là người phương Tây. Tuy nhiên, có không ít du khách tới Nhật Bản gặp khó khăn trong việc tặng quà, bởi nó rất khác. Theo kinh nghiệm du lịch Nhật Bản, có một số lưu ý quan trọng khi bạn muốn tặng ai đó món quà:

Lưu ý khi tặng quà đối với người Nhật

Tặng quà nên tránh số 4 và 9, bởi đây là 2 con số không may mắn của người Nhật.

Tặng đồ sinh nhật, đám cưới hay ngày vui, thì nên gói quà trong túi màu đỏ để thể hiện sự may mắn.

Hạn chế các món quà bằng thủy tinh, đồ sắc nhọn. Thay vào đó nên tặng những món quà handmade người Nhật sẽ rất thích, bởi nó ý nghĩa hơn rất nhiều.

8. Không hỏi thăm về đời tư cá nhân 9. Văn hóa đúng giờ

Người Nhật luôn coi trọng thời gian và không bao giờ đến muộ

Tạ Bằng

Đăng bởi: Trân Trân

Từ khoá: Văn hóa giao tiếp Nhật Bản có gì đặc sắc?

Tò Mò Với Văn Hóa Tắm Chung Độc Đáo Của Người Nhật Bản

Tắm suối nước nóng từ lâu đã là một nét văn hóa đặc trưng của xứ sở mặt trời mọc. Vì thế có câu: “Đi du lịch Nhật mà chưa trải nghiệm tắm suối nước nóng thì kể như chưa từng đến đất nước này!”. Ngạc nhiên hơn, các hồ tắm chung cả nam và nữ cũng là một nét truyền thống độc đáo của xứ sở này.

Tò mò với văn hóa tắm chung độc đáo của người Nhật Bản

Truyền thống tắm chung xuất phát từ thời xa xưa và thấm đẫm vào nền văn hóa phong phú của Nhật Bản. (Ảnh: Internet)

Vừa ngâm mình vừa trò chuyện giúp sảng khoái tâm hồn, thư giãn cơ thể và ngăn ngừa bệnh tật. (Ảnh: Internet)

Nhờ vào những đứt gãy núi lửa, Nhật Bản có nguồn suối nước nóng dồi dào với khoảng 150 suối nước nóng và 1.400 các nhánh suối nhỏ trải dài trên khắp đất nước. Do khí hậu giá lạnh khắc nghiệt vào mùa đông, loại hình ngâm mình trong suối nước nóng vô cùng phát triển. Người Nhật rất thích tắm, họ thậm chí còn quan niệm rằng: “Rượu uống 3 lần, tắm rửa 3 nhà, trẻ lại 3 năm”. Suối nước nóng trong tiếng Nhật được gọi là Onsen (Ôn Tuyền), từ thời xa xưa đã là nơi phổ biến cho mọi người thư giãn cơ thể, giảm mệt mỏi căng thẳng sau cả ngày lao động mệt nhoài.

Tắm suối nước nóng không chỉ là loại hình thu hút khách nước ngoài mà còn được biết đến như một thói quen của người dân bản địa. (Ảnh: Internet)

Theo truyền thống, Onsen thường được thiết kế lộ thiên để đáp ứng nhu cầu “hòa mình cùng thiên nhiên” của mọi người. Song ngày nay, loại hình tắm trong nhà cũng thịnh hành không kém, chủ yếu được các chủ khách sạn và nhà trọ đầu tư. Onsen xuất hiện nhiều ở vùng nông thôn – nơi có phong cảnh hữu tình, khí hậu trong lành vô cùng lí tưởng để nghỉ ngơi. Khoa học đã chứng minh, nguồn khoáng chất dồi dào trong các Onsen không chỉ giúp đầu óc minh mẫn mà còn làm cơ thể khỏe khoắn, thoải mái, đồng thời ngăn được các loại bệnh tật.

Tắm nước nóng không chỉ giúp sảng khoái tinh thần mà còn giúp hạn chế bệnh tật. (Ảnh: Internet)

Các bể tắm nước nóng thường được thiết kế lộ thiên để khách hàng có thể “hòa mình cùng thiên nhiên”. (Ảnh: Internet)

Hiện tại, các nhà tắm đều xây phòng tắm riêng cho nam giới và nữ giới. Song, vẫn còn một số địa điểm duy trì loại hình tắm chung, không phân biệt giới tính như từ thuở sơ khai của đất nước thú vị này. Khi đi tắm, mỗi người chỉ mang theo một chiếc khăn bông nhỏ để che chỗ nhạy cảm nhưng không ai cảm thấy xấu hổ hay khó chịu; họ thậm chí còn nghĩ, nếu mang nhiều quần áo lại rất bất tiện, không thoải mái, kém vệ sinh.

Mỗi người chỉ cần một chiếc khăn nhỏ để che chỗ nhạy cảm khi “dấn thân” vào Onsen. (Ảnh: Internet)

Nữ giới không hề ngại ngần không mặc gì để ngâm mình tận hưởng làn nước nóng đầy khoáng chất. (Ảnh: Internet)

Các đồng nghiệp công ty, hội bạn thân thường rủ nhau vào Onsen để thư giãn cơ thể và trò chuyện giải khuây. (Ảnh: Internet)

Hiện nay, tại các suối nước nóng có số lượng nam nữ tắm chung đông đảo nhất, thông thường phân thành 3 khoảng thời gian: cho nữ giới tắm và nam giới ngâm mình, phần còn lại là nam nữ tắm chung.

Tắm chung là một nét văn hóa đặc sắc ở Nhật. (Ảnh: Internet)

Chủ của một khu suối nước nóng cho biết: “Do muốn phát triển nên đất nước chúng tôi buộc phải du nhập một số nét văn hóa Tây phương, điều đó khiến cho truyền thống nước nhà phần nào bị mai một. Giờ đây, chúng tôi muốn khôi phục lại những tập tục độc đáo của đất nước mình. Nam nữ tắm và ngâm mình chung trong suối nước nóng không phải là chuyện hiếm thấy, thực tế đó còn là một nét văn hóa lâu đời và rất đặc trưng ở Nhật”.

Nam nữ tắm chung không còn là vấn đề! (Ảnh: Internet)

Loại hình tắm chung tại Onsen vẫn được duy trì đến ngày nay. (Ảnh: Internet)

Tất nhiên, những khách hàng nào khi tham gia tắm chung có hành vi hoặc cử chỉ khiếm nhã, ngay lập tức sẽ bị mời ra ngoài. Mọi người cần giữ tâm lí, tư tưởng lành mạnh khi trải nghiệm nét văn hóa xứ Phù Tang. Tại các suối nước nóng, người ta đều đặt ra các quy luật nghiêm ngặt để hạn chế tình trạng “liếc ngang, liếc dọc” kém văn minh, làm hỏng nét đẹp văn hóa nơi đây.

Đăng bởi: Bá Tiến Nguyễn

Từ khoá: Tò mò với văn hóa tắm chung độc đáo của người Nhật Bản

Văn Hóa Ngủ Gật Trong Lớp Và 9 Sự Thật Thú Vị Về Trường Công Lập Nhật Bản

Không chỉ là nền kinh tế lớn hàng đầu trên thế giới với tỷ lệ tội phạm thấp nhất, Nhật Bản nổi tiếng bởi văn hóa thời trang và ngành công nghiệp giải trí, những phát minh sáng tạo đi trước nhân loại, những truyền thống cổ xưa đã tồn tại qua nhiều thế kỷ, sự pha trộn giữa phong tục phương Tây và phương Đông, ẩm thực đẳng cấp quốc tế…

Bên cạnh đó, giáo dục ở Nhật Bản từ lâu đã được coi là đặc sắc. Vào cuối những năm 1800, các nhà lãnh đạo thời Minh Trị đã thiết lập một hệ thống giáo dục công lập đáng kinh ngạc, từ đó đã tăng đáng kể tỷ lệ người biết chữ của đất nước. Ngay cả trong thời kỳ Edo trước đó, hơn 70% trẻ em Nhật Bản đã được đến trường. Ngày nay, 99% người dân ở Nhật Bản có thể đọc và viết, trường học vẫn được coi là bước đệm rất quan trọng trong giai đoạn đầu đời.

1. Học sinh không bị đuổi ra khỏi lớp khi đang học

Học sinh Nhật Bản không bị đuổi ra khỏi lớp khi đang học, trừ “Nô-bi-ta

Bất kể trong nền văn hóa hay quốc gia nào, một lớp học sẽ luôn có hai hoặc ba (nếu không phải là toàn bộ) học sinh có xu hướng cư xử sai quấy! Đó là một trong nhiều thách thức mà giáo viên phải đối mặt trong công việc của họ, đôi khi một học sinh bị đuổi ra khỏi lớp là điều thường thấy vì lợi ích chung của cả lớp, tuy nhiên điều này không xảy ra tại trường công lập Nhật Bản.

Tất cả mọi người đều có quyền được giáo dục bình đẳng và không ai có quyền ép buộc người khác bỏ dở buổi học, triết lý giáo dục này có thể tìm thấy ở nhiều quốc gia, bao gồm cả Việt Nam, tuy nhiên ở Nhật nó thực sự được quy định trong Hiến Pháp, cụ thể là ở Điều 26. Nếu một giáo viên đuổi học sinh ra khỏi lớp giữa giờ học, người giáo viên này sẽ gặp rắc rối to với pháp luật.

2. Mọi người ăn cùng một khẩu phần cho bữa trưa và phải tự phục vụ theo lịch trực

Một bữa ăn của học sinh Nhật tại trường

Một sự thật thú vị về các trường công của Nhật Bản là mọi người đều ăn cùng một khẩu phần. Không giống như ở nhiều quốc gia khác, học sinh có thể lựa chọn giữa việc mua bữa trưa tại quán ăn tự phục vụ hoặc mang theo hộp cơm trưa của riêng mình. Tuy nhiên, ở Nhật Bản, học sinh được đào tạo để ăn cùng một loại bữa ăn (bất kể có thích hay không) và phải hoàn thành trong thời gian cho phép.

Hầu hết các trường công lập Nhật Bản không có nhà ăn, nơi lẽ ra họ có thể mua bữa ăn theo sở thích. Hộp cơm tự làm không bị cấm, nhưng chỉ được cho phép trong một số dịp nhất định, miễn là thành phần đó tuân thủ nội quy của trường. Nhà trường thường quy định rằng bữa trưa tự chuẩn bị, hay “bento” – không chứa đồ mặn hoặc đồ ngọt không lành mạnh. Bữa trưa tự làm thường chỉ bao gồm cơm, rau, một số loại cá được cho phép ăn, rong biển và đôi khi là thịt gà.

Học sinh sẽ luân phiên giữ vai trò người phục vụ cho bữa trưa, chúng sẽ mang phần ăn cho bạn bè, giáo viên, anh chị lớp trên (các senpai) hoặc em lớp dưới (kouhai). Sau khi ăn xong, lớp nào có nhiệm vụ trực nhật sẽ phải dọn dẹp mọi thứ.

3. Học sinh và giáo viên cùng ăn trong một phòng

Tất cả học sinh Nhật Bản vào giờ ăn tại lớp học

Giáo viên và học sinh ăn trưa theo nhóm với bàn ghế được sắp xếp đối diện nhau, đặc biệt là ở các trường trung học cơ sở. Không như một số nước mà nhà trường cấm ăn trong lớp, Nhật Bản quy định lớp học không chỉ là nơi giảng dạy mà còn là nơi vui chơi cùng nhau qua bữa trưa với mục đích gia tăng mối liên kết thầy trò, bạn bè. Nói chung đa số trường công không có nhà ăn hoặc khu vực dành riêng cho học sinh dùng bữa, ngoại trừ một số trường tiểu học hoặc trung tâm giáo dục đặc biệt (ví dụ cho trẻ khuyết tật hoặc có vấn đề tâm lý).

4. Học sinh Nhật Bản không “ở lại lớp”

Đây có lẽ là đặc quyền vinh quang nhất mà một học sinh có thể có trong đời nếu sinh ra và lớn lên tại Nhật Bản, vì hầu như các nước khác đều có khái niệm “ở lại lớp”, còn Nhật Bản thì không. Ở một số quốc gia như Hoa Kỳ và Philippines và tất nhiên là cả Việt Nam, những học sinh không đạt thành tích tốt ở trường sẽ bị giữ lại lớp để nâng cao hơn nữa kỹ năng của mình phù hợp với trình độ được quy định ở bậc học đó.

May mắn cho người Nhật là họ luôn lên lớp cao hơn bất kể điểm thi và thành tích của họ tệ như thế nào. Một học sinh có thể trượt mọi bài kiểm tra và bỏ học, nhưng vẫn có thể tham gia lễ tốt nghiệp vào cuối năm và được lên lớp. Điểm thi của các em chỉ quan trọng khi các em thi đầu vào để vào cấp 3 và đại học, ai có điểm cao hơn sẽ được vào những trường danh giá hơn.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là trẻ em Nhật Bản không cần phải học chăm chỉ! Chúng phải “cày cuốc” học chữ Kanji trong tiếng Nhật để có thể đọc được số lượng chữ ở độ tuổi phù hợp, cũng như các môn học khác của chúng. Tiếng Nhật rất khó, kể cả với người Nhật, họ phải mất nhiều thời gian và công sức để học chính ngôn ngữ của dân tộc mình.

5. Trường công Nhật Bản không có tạp vụ hay lao công

Các em học sinh Nhật dọn dẹp trường lớp

Ở Nhật Bản, các trường học không phụ thuộc vào người vệ sinh để lau dọn mọi thứ. Thay vào đó, học sinh xắn tay áo lên và dọn dẹp từng khu vực trong khuôn viên trường, kể cả nhà vệ sinh. Đúng vậy, học sinh, giáo viên, nhân viên nhà trường và cả những lãnh đạo cấp cao nhất của trường như phó hiệu trưởng, hiệu trưởng, giám đốc đều sẽ cùng nhau dọn dẹp vệ sinh, mỗi người được phân công khu vực riêng. Gần như Nhật Bản là đất nước duy nhất quy định điều này, không ai thoát lịch trực vệ sinh của mình cả.

Các trường học Nhật Bản dành thời gian cho việc dọn dẹp hàng ngày được gọi là “souji”. Một số sinh viên đội tenugui (loại khăn tương tự như khăn rằn của Việt Nam) trên đầu và trước khi bắt đầu việc dọn dẹp thực sự, họ ngồi im lặng trong vài phút để thiền định nhằm chuẩn bị tâm trí và cơ thể của họ, được gọi là nghi thức “mokuso”. Thông qua thực tế độc đáo này, học sinh không chỉ được đào tạo để dọn dẹp và phục vụ bản thân mà còn trở thành những thành viên có trách nhiệm trong xã hội. Khái niệm thuê người dọn dẹp trường học đối với họ hoàn toàn xa lạ.

6. Học sinh và giáo viên vẫn làm việc ngay cả trong kỳ nghỉ

Nhật Bản là đất nước có tổng số ngày nghỉ dài so với các quốc gia khác (người Nhật được nghỉ nhiều hơn người Việt Nam), tuy nhiên họ vẫn phải xử lý công việc khác trong thời gian này. Với kỳ nghỉ hè ở Nhật Bản, giáo viên và học sinh thực sự không được nghỉ phép, ngoại trừ những ngày nghỉ lễ quốc gia, vì họ vẫn cần hoàn thành trách nhiệm của mình trong trường.

Học sinh và giáo viên luôn hoàn thành nhiệm vụ ngay cả trong kỳ nghỉ

Ở trường trung học cơ sở hoặc phổ thông, mỗi học sinh luôn là thành viên của một hoặc nhiều câu lạc bộ tương ứng (ví dụ CLB kịch, võ thuật, cheerleading và nhiều môn khác). Thông thường, các câu lạc bộ này được giám sát bởi chính giáo viên nên một số hoạt động thi đấu nhất định cũng như tập luyện thể thao sẽ tiếp tục trong suốt kỳ nghỉ.

Như vậy, kỳ nghỉ Hè hoặc nghỉ Đông ở Nhật có nghĩa chính xác là “nghỉ học” và “nghỉ dạy”, chứ không phải là học sinh và giáo viên được rảnh rỗi hoàn toàn.

7. Học sinh sử dụng cặp xách và giày dép giống nhau

Có sự bình đẳng trong trang phục đi học của học sinh Nhật

Các trường học Nhật Bản yêu cầu học sinh đi giày dép riêng trong phòng và trong khuôn viên trường học để giữ sạch sẽ, ngăn bụi bẩn mang vào bên trong. Ngoài ra, Nhật Bản nổi tiếng là vùng đất của sự hài hòa, nơi mọi người đều thực hiện theo một tiêu chuẩn giống nhau mà không có ai nổi bật (trái ngược với niềm tin phương Tây rằng chủ nghĩa cá nhân quan trọng hơn).

Học sinh ăn mặc giống nhau bằng cách đi giày tương tự theo quy định, ví dụ như tất cả đều phải mang giày bata hoặc giày có quai hậu, một số trường ở Việt Nam cũng áp dụng triết lý này, mặc dù không có luật lệ nào áp đặt sự đồng nhất trên cả nước.

Không chỉ vậy, ở các trường trung học cơ sở, các em còn sử dụng đúng loại cặp sách do nhà trường cấp, có in logo của trường, có vạch phản quang an toàn để tránh tai nạn giao thông đường bộ vào ban đêm vì hầu hết học sinh đi xe đạp hoặc đi bộ về muộn. Tương tự như vậy, học sinh tiểu học cũng sử dụng ba lô tương ứng với đồng phục của riêng mình được gọi là “randoseru”, đây cũng là loại ba lô chống cong cột sống trứ danh của Nhật.

8. Hoạt động câu lạc bộ buổi sáng và sau giờ học

Học sinh là thành viên của câu lạc bộ thể thao có các hoạt động cả trước và sau giờ học hàng ngày. Một trong số này bao gồm việc bọn trẻ phải chạy vài km mỗi ngày, chơi bóng chày, bóng đá hoặc kiếm đạo, nếu là nữ thì có thể là bắn cung, cheerleading… Điều này thường dẫn đến việc các học sinh mệt mỏi, buồn ngủ và chưa kể đến việc đổ mồ hôi trong giờ học vì tất cả đều phải thức dậy rất sớm và trở về nhà muộn để hoàn thành các cam kết hoạt động câu lạc bộ của mình.

Trước và sau giờ học các học sinh thích hoạt động ngoài trời

Nghe có vẻ như rất khó khăn, vì cần phải có sự kiên trì, cam kết và quyết tâm. Các câu lạc bộ cũng rất đa dạng và hầu hết học sinh đều tham gia vào việc này hay việc khác, không thể lẩn tránh trách nhiệm. Họ rất tự hào về câu lạc bộ và làm việc chăm chỉ để theo kịp những gì họ mong đợi.

Học sinh có thành tích tốt trong thể thao, nghệ thuật hoặc đạt được thành tựu nào đó xuất sắc cho câu lạc bộ trong thời học sinh trung học rất được xem trọng ngay cả khi đi xin việc sau này.

9. Trường học Nhật Bản không thực sự hiện đại và nhiều đồ công nghệ cao như bạn nghĩ

Nhật Bản có thể là một trong những quốc gia tiến bộ nhất trong lĩnh vực khoa học và công nghệ, nhưng bạn có thể suy nghĩ lại nếu có cơ hội nhìn thấy bên trong những ngôi trường của họ. Trong nhiều trường hợp, giấy bút vẫn được ưa chuộng hơn các thiết bị điện tử. Tuy nhiên, công nghệ đã dần tìm đường vào hệ thống để giúp cải tiến tài liệu giảng dạy và cải thiện cơ sở vật chất tại các trường học Nhật Bản.

Nói như vậy, không phải trường học nào cũng có thiết bị công nghệ cao. Các trường cũ, đặc biệt là trường công danh tiếng xem trọng truyền thống và bảo thủ, lại càng không thích cập nhật công nghệ trong nhiều năm.

Một lớp học trại ngôi trường ở Nhật Bản

Tình trạng đầu đĩa CD, máy in, máy fax lạc hậu vẫn còn được sử dụng ở nhiều trường tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông trên cả nước được xem là bình thường. Thay vì máy lạnh, quạt điện là phương tiện thông gió được sử dụng phổ biến nhất trong các trường học để tiết kiệm điện. Vào mùa đông, hệ thống sưởi trung tâm rất hiếm gặp tại các trường học ở tỉnh và trong hầu hết các trường hợp, chỉ có máy sưởi dầu hỏa.

Hơn nữa, các lớp học vẫn thường được triển khai bằng cách sử dụng tài liệu giảng dạy truyền thống với sách giáo khoa là trọng tâm chính chứ không phải bảng trắng như bạn có thể thấy ở các nước khác. Tuy nhiên, như đã đề cập trước đây, công nghệ đang dần xâm nhập vào hệ thống với internet và máy tính, máy chiếu dần được đưa vào hỗ trợ thuyết trình trong lớp ở một số trường học trọng điểm.

10. “Văn hóa ngủ gật” trong lớp học

Với bài tập về nhà và cả các bài tập làm thêm trong kỳ nghỉ, các câu lạc bộ và hoạt động của trường kể cả vào cuối tuần, thậm chí việc dọn dẹp toàn trường, học sinh Nhật Bản rất chăm chỉ và quyết tâm. Ngoài việc học sinh tham gia các hoạt động thể chất vào buổi sáng và sau giờ học, hầu hết các em còn đến trường để “juku” – tức là các trường luyện thi để các em có thể học một số môn khó hơn hoặc học nói các ngôn ngữ khác.

Mỗi ngày, học sinh cũng được giao cho một đống bài tập về nhà, khiến họ có rất ít thời gian để nghỉ ngơi và ngủ. Kết quả là, những học sinh không còn chống chọi được với sự mệt mỏi và buồn ngủ sẽ có xu hướng ngủ gật trong giờ học. Bạn cũng có thể thấy ngạc nhiên khi giáo viên có xu hướng để mặc họ như vậy, để học sinh ngủ thoải mái trong giờ học. Bởi có đánh thức thì họ cũng không thể làm được gì nhiều! Việc học sinh bị khiển trách vì ngủ trong lớp là điều bất thường, gần như không xảy ra ở Nhật.

Đặc biệt là, đối với các “ngôi sao học đường” – những học sinh xuất sắc trong thể thao, nghệ thuật hoặc nghiên cứu học thuật, gần như họ được ngủ bao nhiêu tùy thích trong lớp học, bởi thành tựu của các em này còn quan trọng hơn kết quả học tập.

Tất nhiên những điểm chung được nhắc trong bài này không áp dụng cho tất cả các trường, nó chỉ thường gặp ở trường công, trong khi các trường tư có thể sẽ tồn tại quy tắc riêng khác nữa.

Đăng bởi: Tỷ Lê Nguyễn

Từ khoá: Văn hóa ngủ gật trong lớp và 9 sự thật thú vị về trường công lập Nhật Bản

Bí Ẩn Chưa Từng Biết Về Nền Văn Hóa Ở Tây Bắc

Cùng với hang Thẩm Khương (Tuần Giáo), Thẩm Púa (Mường Ảng) – nơi tìm thấy dấu vết của người Việt cổ, U Va thuộc xã Noong Luống, huyện Điện Biên là một trong không nhiều di tích khảo cổ hiếm hoi của tỉnh Điện Biên nếu không nói là cả vùng Tây Bắc.

Bản U Va nơi chứa đựng nhiều di tích khảo cổ hiếm hoi của tỉnh Điện Biên

Những phát hiện gây xôn xao dư luận về khảo cổ hồi tháng 8/2003 tại U Va làm địa danh này thêm nổi tiếng. Bởi từ lâu lắm rồi, cái tên U Va đã xuất hiện trong những câu chuyện dân gian, sử thi và truyền thuyết của dân tộc Thái. Nhưng, do nhiều nguyên nhân, trong đó có cả sự vô trách nhiệm và thiếu hiểu biết của con người, khu di chỉ khảo cổ độc nhất vô nhị miền biên viễn này dường như đã thực sự biến mất…

VÙNG ĐẤT NHIỀU BÍ ẨN

Mường Thanh, đọc theo âm Thái là Mường Then, dịch theo tiếng Kinh có nghĩa là Mường Trời – là vùng đất đẫm màu huyền thoại, tương truyền đây là một trong những nơi phát tích của tổ tiên con người. Có một chi tiết thú vị, nếu như người Việt (Kinh) có truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, thì người Thái cũng có câu chuyện tương tự giải thích về sự ra đời của con người.Vùng đất Mường Then huyền thoại có đến 2 địa danh gắn với sự xuất hiện của tổ tiên người bản địa Tây Bắc. Đó là bản Tẩu Pung thuộc xã Nà Tấu ở phía Đông Bắc, và hồ U Va thuộc xã Noong Luống ở phía Tây Nam huyện Điện Biên. Tẩu Pung tiếng Thái là quả bầu.

NHỮNG PHÁT HIỆN KHẢO CỔ GÂY CHẤN ĐỘNG

Cách đây hơn 8 năm, vào tháng 8/2003, những phát hiện mới của các nhà khảo cổ học ở U Va đã làm chấn động dư luận, thu hút sự quan tâm của các nhà khoa học. Như đánh giá của TS Vũ Thế Long, nguyên Trưởng Ban Nghiên cứu con người và môi trường – Viện Khảo cổ học Việt Nam thì: “Chấn động ở chỗ hóa ra vùng đất này xưa nay không chỉ tồn tại với những huyền tích, những câu chuyện cổ dân gian hay truyền thuyết của người dân tộc Thái mà nó thực sự hé lộ một nền văn minh ở vùng Tây Bắc nước ta”.

Dãy cọc cổ được phát hiện nằm dọc theo bờ ruộng nay đã chìm dưới lòng hồ U Va.

Trong khi mở rộng diện tích, san lấp mặt bằng Khu du lịch suối khoáng U Va, những công nhân ở đây đã phát hiện nhiều hiện vật “lạ” tại 2 bãi đất có tên là “Khuống xao phi nọi” và “Khuống xao phi nhớ”.Cuối tháng 8, nhóm chuyên viên khoa học thuộc Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia (nay là Viện Khoa học xã hội Việt Nam) gồm các nhà nghiên cứu Vũ Thế Long (khảo cổ học), Đinh Khắc Thuân và Nguyễn Ta Nhí (nghiên cứu Hán Nôm) đã phát hiện nhiều mảnh gốm có trang trí hoa văn lạ, một số mảnh sứ màu men ngọc tương tự như những mẫu sứ men ngọc đời Lý cùng một số mảnh chì nung chảy.Tại rìa của bãi “Khuống xao phi nọi”, các nhà khoa học phát hiện một lớp đất màu đen có độ dày trung bình 50-60cm, bên trong có nhiều mảnh gốm sứ, là địa tầng của một nền văn hóa cổ. Phía chân đồi gần bãi “Khuống xao phi nhớ”, trong một chiếc giếng nước được đào sâu 5m, có nhiều đám thóc cháy, bình vò cổ bằng đất nung, cọc gỗ có chốt tre, lưỡi cày sắt. Ngoài ra, các công nhân còn phát hiện được nhiều dây chuyền, vòng và trâm cài tóc bằng kim loại đã bị gỉ sét, cái còn nguyên vẹn, cái đã bị đứt vỡ…Trong lần trả lời phỏng vấn phóng viên mới đây, TS Vũ Thế Long, người có mặt trong lần khảo sát hồi tháng 8/2003 cho biết: “Khảo sát bước đầu ở U Va, chúng tôi cho rằng đây là di chỉ nơi cư trú của một nhóm cư dân cổ xưa lần đầu tiên được phát hiện ở Điện Biên; lại nằm trên một vị trí đặc biệt của vùng biên giới ba nước Việt – Lào – Trung Quốc nên nó không chỉ có ý nghĩa khoa học, mà nó còn có ý nghĩa đặc biệt trong việc gìn giữ cương vực quốc gia.Các hiện vật cho thấy nhóm cư dân ở U Va xuất hiện khá sớm, trải qua nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau; họ đã ở vào trình độ phát triển cao và có thể có những hoạt động giao thương với cả bên ngoài”. Đặc biệt, theo TS Vũ Thế Long: “Những mẫu thóc cháy tại U Va là những hiện vật rất quý giá để tìm hiểu sự có mặt của cây lúa ở Mường Thanh, góp phần làm sáng tỏ lịch sử phát triển cây lúa ở Điện Biên cũng như lịch sử cây lúa vùng Đông Nam Á”.Hiện nay, ngoài một số được đưa về Bảo tàng tỉnh Điện Biên, dưới lòng hồ U Va vẫn còn nhiều cột gỗ bằng đầu chưa thống kê được (có thể là hàng trăm cái), cắm sâu xuống lòng đất, theo một đường thẳng hướng Đông – Tây.Theo truyền thuyết thì đấy là “con đường” người xưa làm cho voi vượt qua đầm lầy. Nhận định này theo các nhà khoa học là có cơ sở, vì nó dựa trên 2 yếu tố: Một là theo truyền thuyết, thì đoàn quân do dũng sĩ Khun Bo Rom chỉ huy được Then (Trời) phái xuống trần đã hành quân bằng voi. Thứ hai, lật lại lịch sử, chính nghĩa quân Hoàng Công Chất (thế kỷ XVIII) cũng có cả một đội voi chiến tinh nhuệ, từng làm cho lũ giặc Phẻ thất kinh bát đảo, quân triều đình cử đi đánh dẹp phải nhiều lần thua trận…Cho đến nay, trên địa bàn tỉnh Lai Châu (cũ) gồm 2 tỉnh Điện Biên và Lai Châu người ta đã tìm và phát hiện được 16 chiếc trống đồng cổ. Số trống này hiện đang được cất giữ trong Bảo tàng tỉnh Điện Biên. Nhưng điều đặc biệt, chỉ trong bán kính khoảng vài ba cây số quanh U Va, thuộc xã Noong Luống, người ta đã tìm được 5 trống (chiếm hơn 31%).

Một số trống đồng được tìm thấy ở khu vực U Va, xã Noong Luống

BẢO VỆ DI CHỈ U VA: MUỘN RỒI NHƯNG KHÔNG THỂ KHÔNG LÀM?

Quang cảnh trên đồi U Va

Một góc hồ U Va

Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch cũng như Bảo tàng tỉnh Điện Biên cũng chưa có thêm động thái mới về “số phận” khu di chỉ này, ngoài việc bảo quản và cất giữ hiện vật. Ngoài một số chiếc cột được đưa về cất giữ ở Bảo tàng tỉnh, những cây cột cổ cắm sâu dưới lòng đất giờ đây lại im lìm chìm sâu dưới lòng hồ khu du lịch suối khoáng.

Khu suối khoáng nóng U Va

Để phát huy thế mạnh du lịch, thiết nghĩ bên cạnh một loạt những việc phải làm, thì việc khoanh vùng, đầu tư nghiên cứu và trả lại cho U Va tồn tại đúng với những giá trị của nó là việc nên làm, dù biết đến thời điểm này xem ra cũng đã muộn.

Mytour – Nguồn tổng hợp

Đăng bởi: Nguyễn Hiếu

Từ khoá: U Va – Bí ẩn chưa từng biết về nền văn hóa ở Tây Bắc

Những Bí Mật Trong Tiệm Massage Nam

những tiệm massage sang trọng.

Đến nay, H.V vẫn còn ấm ức vì bị chuyển xuống làm tiếp tân ở tiệm massage vì nguyên do rất là “ tế nhị ” là “ tốt dây xấu củ ” !

lăng quăng thế này, chẳng có mấy đồng mà còn bị chửi tối ngày.

Bạn đang đọc: Những bí mật trong tiệm massage nam

Thằng D. mới vào làm 3 tháng, dù hình thức bề ngoài cù lần nhưng nhờ “ tốt củ, xấu dây ” nên đã sắm được SH, dây chuyền sản xuất vàng, quần áo bảnh bao. Thỉnh thoảng còn được một ” madam ” ” chấm ” cho đi du hí Giao hàng vài ngày. Mỗi chuyến kiếm chục triệu là thông thường ” …

Nỗi buồn số phận

Câu chuyện của H.V nghe có vẻ như buồn cười, nhưng buồn thật. Cậu ta nói : ” Cùng là trai tráng người trẻ tuổi như nhau mà thu nhập của mấy thằng “ nhân viên cấp dưới massage nam ” cao gấp cả chục lần kẻ “ xấu số ” như em, anh nghĩ có tủi thân không ? ” .

Cách đây 3 năm, H.V được một “ cò ” ra mắt vào làm ” nhân viên cấp dưới massage “. H.V có bộ mã vô cùng đẹp trai, to lớn, da trắng như thư sinh. Chắc chắn rằng những cô gái trông thấy sẽ liếc nhìn ngưỡng mộ .V. được “ cò ” nhân sự tuyển với những lời hứa sẽ sắm xe và sắm nhà trên thành phố không mấy hồi .Lúc đó, H.V tặc lưỡi : ” Thôi cũng được. Ráng làm có nhà cửa đàng hoàng rồi chuyển nghề, cưới vợ. Dễ ai biết mình đã “ nhúng chàm ” đâu mà sợ ? Với lại đàn ông con trai không còn zin thì có sao đâu mà đắn đo ? Trong khi đi làm công nhân cật lực cho lắm cũng chỉ đủ ăn. Dư chút đỉnh là quý lắm rồi, lấy đâu mà ước với mơ có nhà cửa, xe cộ ” .Bước vào “ nghề ” với niềm kỳ vọng thênh thang phơi phới, V. như bị tạt gáo nước lạnh với vị khách tiên phong .Hôm đó, một “ quý madam ” ( cách gọi người mua nữ ) trạc 50 tuổi nồng nặc mùi rượu và nước hoa bước vào. Anh quản trị gọi những “ nhân viên cấp dưới ” ra cho “ madam ” chọn. H.V lọt vào mắt xanh, mỏ đỏ chót của madam !Dù đã được “ giảng dạy ” trước, tuy nhiên V. vẫn vô cùng tá hỏa khi ” madam ” thản nhiên trút bỏ xiêm y. Một tấm thân núc ních thịt từng khối treo vào thân. Những vết nhăn sâu hằn quanh như sợi dây cột những thớ thịt rơi ra .” Madam ” nằm tênh hênh, bóp tay và vai H.V cười híp mắt : ” Đẹp trai, da thịt săn chắc dữ há. Ráng “ làm ” cho “ tới ” chị thưởng cho ” .Rồi ” madam ” nằm sấp xuống, H.V ” dạ. dạ “, tay run run xoa những thớ thịt trên sống lưng ” madam “. Xoa bóp một lúc bỗng ” madam ” bật ra nằm ngửa trở lại, cầm tay H.V rà một đường từ ngực trở xuống .Nhớ đúng “ bài ”, H.V tận lực triển khai. Madam cười khanh khách : ” Biết là mới vào nghề mà. Chị chỉ cho, cứ thế này này … Đấy đấy, được rồi đấy ! Thấy chưa ? Miễn có nhiệt tình là ok, văn minh liền hà ! ” .Được một chút ít thì ” madam ” bật dậy, ôm chầm lấy H.V, phả mùi rượu nồng nặc vào mặt. H.V cắn răng chiều khách … Bàn tay ” madam ” mò mẫm từ sống lưng anh trở xuống …

ớt hiểm mà cũng zô nghề này à?” và đạp cho em một cái…”.

V. hấp tấp vội vàng xỏ chân vào quần. ” Madam ” hầm hầm lấy chiếc khăn quấn quanh người, bước ra cửa hét lớn : ” Quản lý đâu ? Làm ăn thế này à ? Hàng gì mà “ củ ” như ngón tay út thì làm ăn nước mẹ gì ? Mất uy tín lắm rồi nghe ! Lừa đảo và chiếm đoạt tài sản ! ” .Quản lý chạy lên nôn nả xin lỗi và năn nỉ : ” Lúc tuyển tụi nó sơ suất không kiểm tra, bà chị thông cảm. Thay “ hàng ” liền. ” Hàng ” này bảo vệ chị hết chê ! ” .Nhân viên nam khác lên thay, bước vào phòng ngừng hoạt động lại. H.V tủi thân bước xuống. Anh quản trị nói : ” Thôi mày chuyển qua làm tiếp tân. Số mày hổng làm “ nhân viên cấp dưới ” được rồi ” .Trước khi bước tiến, anh ta còn an ủi : ” Cũng may cho mày. Mấy tháng trước có thằng cũng nhỏ quá, bị madam kia tát cho mấy cái rồi đuổi đi, dọa “ nếu trong tiệm còn loại “ điếc ” như vậy tao đi tiệm khác “. Chủ tiệm đành cho nghỉ việc !

“Không sung sướng gì đâu anh ơi !”

Bạn của H.V tên D. không xinh xắn gì cho lắm, da ngăm ngăm, mỏ nhọn như mỏ chuột nhưng nhờ “ tốt củ ” nên là “ đào ” chạy khách bậc nhất ở tiệm massage trên tuyến đường ND rợp bóng hàng cây .Khi nghe lời khen nghề này sướng quá, “ được ăn, được nói, được gói mang về ”, D. khước từ : ” Không phải vậy đâu ! Lầm chết ! Đừng tưởng bở ! ” .D. bật mý, người mua phần đông là U50, có người là U60 nên khi không còn xiêm y chẳng có gì mê hoặc như thiếu nữ. Eo iếc chẳng còn. Từng thớ thịt chất chồng lên nhau khiến cho người “ mới vào nghề ” phải rùng mình nhắm mắt một lúc rồi mới mở ra !D. được nhiều madam kết thuộc loại có “ quý phái ” của tiệm. Madam nào qua tay D. đều “ ghiền ”, nhờ vậy tiệm có nhiều khách ruột vung tiền ra như rác để mua vui. Có lần, một madam vốn là bà chủ một shop vàng bạc ở Q. 1, bao D. đi du hí ở Nha Trang .” Bà này như hổ dữ, “ quần ” cho em mấy ngày tơi tả, chân đi liêu xiêu. Về tới thành phố, xe đưa D. trả về tiệm, D. bước lên cầu thang, trượt chân, ngã đập mặt xuống bậc tam cấp, may mà chỉ chấn thương nhẹ ” – D. kể .Rồi D. Tóm lại : ” Không sung sướng gì đâu anh ơi ! ” .Còn H. cũng là một “ đào ” khá chạy khách, dấu tình nhân vào làm trong tiệm massage nam được gần năm nay. Được học kim chỉ nan và được nhiều “ người mua ” chỉ dạy thêm, nên H. có nhiều quái chiêu trên giường. H bảo : ” Đàn bà U50, U60 cần phải như vậy ! ” .Nhiều nhân viên cấp dưới nam bật mý thêm : ” Dù thu nhập cao hơn nhiều việc làm khác tuy nhiên chẳng chàng trai nào dám khoe nghề này. Với mái ấm gia đình và tình nhân thường nói là làm nhân viên cấp dưới bán hàng hoặc làm quán cafe ” .

nhưng không xin được việc, trôi dạt vào làm “nhân viên massage nam”….

Duy Chiến

Cập nhật thông tin chi tiết về Bí Mật Văn Hóa Trà Đạo Nhật Bản trên website Rqif.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!