Xu Hướng 2/2024 # Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Về Việc Làm Của Em Với Các Bạn Để Giúp Người Khuyết Tật Dàn Ý & 6 Câu Chuyện Giúp Đỡ Người Tàn Tật Lớp 4 # Top 5 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Về Việc Làm Của Em Với Các Bạn Để Giúp Người Khuyết Tật Dàn Ý & 6 Câu Chuyện Giúp Đỡ Người Tàn Tật Lớp 4 được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Rqif.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

1. Mở đầu câu chuyện:

Giới thiệu nhân vật, hoàn cảnh xảy ra câu chuyện.

2. Diễn biến câu chuyện:

Trình bày những hành động của nhân vật thể hiện: giúp đỡ các việc làm sinh hoạt hàng ngày, giúp đỡ về việc học tập, di chuyển,…

3. Kết thúc câu chuyện:

Nhận xét về nhân vật, ý nghĩa câu chuyện và những bài học cho bản thân em.

Năm nay anh Nghĩa mười lăm tuổi. Tay và vai anh phát triển bình thường nhưng từ bắp đùi xuống hai bàn chân thì co rút, teo lại. Hai chân anh bé xíu rất khó cử động. Khi ngồi một chỗ,anh có thể làm những việc vặt như: xếp quần áo, lau chén để vào tủ. Khi muốn di chuyển, anh dịch chuyển người trên hai cái bàn ngồi thấp sát đất.Hai cái bàn ngồi thay phiên nhau giúp anh “đi” về phía trước hoặc dịch lùi. Tuy có tật bệnh nhưng anh rất chăm làm việc. Em đến nhà giúp anh nấu cám cho lợn ăn. Anh Nghĩa ngồi trên bàn ngồi, cắt rau lang vun thành đống. Em dùng rổ xúc rau đã băm đổ vào thùng rồi đem thùng đó bắc lên bếp đã gác củi sẵn. Sửa cái thùng cho chắc chắn, em lấy xô xách nước đổ vào thùng. Độ ba xô nhỏ thôi, nước đã ngập rau rồi. Trên rau, em xúc bắp xay đổ vào. Khi em đậy nắp thùng xong, anh Nghĩa nhóm bếp. Bác em, mẹ của anh Nghĩa, trước khi đi làm đã gác sẵn củi và mồi nhen lửa. Anh Nghĩa bật quẹt, nhen lửa vào tờ giấy đun vào bếp, em dùng quạt, quạt nhè nhẹ. Chút xíu thôi là củi bắt lửa cháy đượm quanh đáy thùng. Hai anh em em ngồi đun củi, chờ nồi cháo rau sôi lục đục. Khi nồi cháo chín, em giúp anh Nghĩa tắt lửa, vùi củi vào tro cho tắt ngấm rồi phụ anh Nghĩa làm việc khác. Xong việc, em mang đến cho anh Nghĩa mấy quyển truyện thiếu nhi. Anh Nghĩa thích xem truyện tranh Tây Du Kí và lúc nào cũng giành tự đọc, không chịu để em đọc cho nghe.

Em rất thương anh Nghĩa và quý tính tự học, chăm làm của anh. Mặc dù anh tàn tật nhưng anh giúp đỡ mẹ anh rất nhiều trong việc nhà. Anh Nghĩa là tấm gương siêng năng vui sống mà em học tập. Em rất vui được giúp anh Nghĩa.

Lớp chúng em học là lớp 4A, cả lớp có tất cả ba mươi bạn học sinh và một điều đặc biệt là trong lớp em có một bạn bị khuyết tật, bạn ấy tên là Lan. Lan bị bại liệt từ nhỏ nên không đi lại được. Trong lớp bạn rất được thầy cô, bạn bè yêu quý và luôn nhận được sự giúp đỡ của mọi người đặc biệt là của các bạn trong lớp.

Lan có hoàn cảnh kém may mắn hơn những bạn khác nhưng điều đó không khuất phục được tinh thần học tập của bạn, tuy vậy nhưng Lan luôn cảm thấy mặc cảm, tự ti mỗi khi đến lớp và rồi với tình thương của cô giáo và sự quan tâm của các bạn trong lớp bạn Lan đã tự tin hơn, xóa đi mọi khoảng cách để hòa đồng với mọi người.

Lan là một bạn học sinh rất chăm chỉ, mặc dù việc đi lại rất khó khăn nhưng bạn đi học rất đều, hàng ngày bố của bạn đều đèo bạn đến trường và cõng bạn vào tận chỗ ngồi trong lớp, ghế ngồi của bạn cũng được thiết kế rất đặc biệt để tạo điều kiện thuận lợi và thoải mái nhất cho bạn trong mọi hoạt động ở lớp. Trong lớp, với sự hiền lành và thân thiện của mình, Lan luôn nhận được sự yêu quý của các bạn trong lớp, trong lớp của chúng em không bạn nào có thái độ miệt thị với Lan cả mà ngược lại luôn quan tâm và tận tình giúp đỡ khi Lan gặp khó khăn.

Hàng ngày bố Lan đưa Lan đến lớp rồi lại tất bật với công việc của mình, còn mọi hoạt động của Lan ở lớp đều do chúng em và cô giáo lo cho bạn. Từ việc giúp bạn đi mua đồ ăn, đi vệ sinh và nhiều việc khác nữa. Khi ở nhà bố mẹ giúp Lan và khi đến trường thì chúng em chính là đôi chân của bạn. Có hôm tan học bố Lan chưa đến đón kịp thì cô giáo và một bạn trong lớp phụ trách việc đưa Lan về tận nhà. Biết gia đình Lan có hoàn cảnh khó khăn nên cô giáo chủ nhiệm và chúng em đã thành lập một quỹ nhỏ ở trong lớp để giúp đỡ bạn, đơn giản như chỉ là mua vài quyển sách, vở mới hay hơn thế nữa là mua áo ấm cho Lan.

Dịp Tết đến cô giáo và chúng em đến tận nhà Lan chơi và tặng quà Tết cho gia đình Lan. Lan rất vui, bạn ấy còn khóc nữa, Lan có viết một tấm thiệp gửi đến chúng em, Lan muốn cảm ơn cô giáo và các bạn trong lớp rất nhiều vì nhờ có mọi người mà Lan luôn cảm thấy vui vẻ và ấm áp, xóa đi phần nào nỗi buồn và sự mặc cảm về hoàn cảnh và thêm yêu cuộc sống này hơn.

Hôm đó là thứ ba, trời mưa dai dẳng từ sáng. Tan trường, mưa vẫn nặng hạt, em và các bạn: Thu, Huế, Nga, Minh đứa quàng áo mưa, đứa đi ô cùng chờ nhau đi về.

Trên đường về mặc dù trời mưa nhưng chúng em vẫn nói cười rất vui vẻ. Thu thì kể chuyện được điểm cao, nếu trời không mưa chắc chắn bạn ấy đã cho chúng em xem vở rồi, Nga kể lại câu chuyện đạo đức mà lớp Nga vừa đóng kịch, chúng em thấy lý thú, đứa nào cũng hào hứng lắng nghe. Bỗng dưng, tất cả chúng em đứng khựng lại vì thấy một cụ già đang cố gắng sang đường.

Cụ không quàng áo mưa mặc dù ngoài trời đang mưa to. Cụ có đội một chiếc nón đã rất cũ rồi, chiếc áo trên người cụ đã ướt sũng, chúng em biết cụ bị dính mưa từ lâu. Có lẽ tất cả 5 đứa em đều tự đặt ra câu hỏi: Sao cụ lại không có áo mưa? Sao không ai đưa cụ đi?… Điều đặc biệt, cụ không thể đi lại bình thường, thì ra chiếc lưng cụ còng đi một phần vì cụ chỉ có thể đi lại bằng một chân, chiếc chân kia của cụ đứng vững được là nhờ có nạng. Cả 5 đứa, không ai bảo ai, chạy đến chỗ cụ già. Minh đi ô nên Nga vội cởi chiếc áo mưa của mình khoác lên người cho cụ. Minh cũng nhanh nhẹn che ô cho Nga quàng cho cụ áo mưa. Nga nói: Cụ ơi, trời mưa to lắm, cụ khoác chiếc áo mưa này đi ạ!

Khuôn mặt cụ đã ướt do chiếc nón không được lành, tôi vội lấy chiếc khăn mùi xoa lau cho cụ, hỏi ra chúng tôi mới biết nhà cụ cách đây 10 cây số, cụ biết tin bạn mình mất nên đã đi từ sáng sớm để viếng thăm, cụ không có con cái và cũng không mang theo tiền nên cứ vậy đi dưới trời mưa trong cái khó khăn, nặng nề của người khuyết tật. Chúng tôi xúc động và thương cụ lắm. Cả 5 đứa, đứa dắt tay cho cụ, đứa chạy đi tìm người lớn nhờ giúp đỡ. Khi có người đến giúp, cụ cũng nắm tay từng đứa và cảm ơn.

Chúng tôi đứa nào đứa ấy, khi thấy cụ đã ngồi lên xe an toàn đều lặng lẽ cùng nhau quay về. Có đứa xúc động rưng rưng, nhưng tất cả cũng ấm lòng vì giúp được bà cụ tàn tật gặp khó khăn như vậy.

Ở khu phố em, không ai lại không biết đến bà Năm, một bà già mù sống đơn độc trong gian nhà nhỏ gần cuối ngõ xóm. Bà cụ tuổi đã cao, người gầy gò, đi lại chậm chạp một phần vì lưng đã còng, một phần vì đôi mắt không còn trông thấy được gì. Theo lời nhiều người lớn trong ngõ kể lại, bà bị mù cả hai mắt do hồi nhỏ bà bị cơn sốc thuốc.

Đến nay bà vẫn sống trong ngôi nhà cũ của cha mẹ để lại, không chồng con, cũng chẳng có tài sản gì. Thu nhập ít ỏi mà bà có được là do công việc chẻ tăm và đũa tre mà cô Nhân đã nhận ở hội người mù về giao cho bà làm.

Biết hoàn cảnh khó khăn của bà Năm, một hôm Liên và Hà rủ em đến giúp đỡ bà cụ. Gian nhà tuềnh toàng nhưng cũng khá sạch sẽ do tính ngăn nắp của chủ nhân. Chắc hẳn mỗi sớm bà cụ đều mò mẫm quét nhà rồi mới ăn uống và làm việc. Liên bèn bảo em và Hà:

– Chúng mình có chiều thứ ba, chiều thứ sáu và sáng chủ nhật là được nghỉ. Chúng ta đến giúp bà cụ quét dọn nhà cửa, rửa li tách, mâm bát. Để bà cụ đỡ vất vả vì phải lấy nước ở nhà bên, sau mỗi buổi đến chơi và làm việc nhà giúp cụ, chúng em xách nước đổ đầy chum. Sẵn đám đất bỏ không sau nhà, chúng em làm sạch cỏ, trồng vào đấy mấy dây khoai lang. Chỉ tưới nước mấy hôm và sau đó gặp mưa, những đọt rau non đã choài ra. Thế là bà cụ có rau ăn rồi!

Mỗi lần chúng em đến, bà cụ rất vui. Bà ngừng tay chẻ tăm, mỉm cười:

Ba chúng em đều thích và vỗ tay ầm lên. Vừa nhặt rau, đun lửa, chúng em vừa lắng nghe bà kể chuyện. Giọng bà chậm rãi, đôi mắt nhìn vào khoảng không trước mắt, tuy chẳng thấy gì nhưng có lẽ bà đang hình dung được cả thế giới cổ tích với những bà tiên, ông bụt luôn hiện ra giúp đỡ người hiền lành, khốn khó.

Những lúc ấy, trông nét mặt bà cụ thật tươi vui và hạnh phúc.

Chúng em cũng vậy, niềm vui mà chúng em có được là đã làm một việc tốt giúp đỡ người tàn tật. Tuy việc nhỏ nhưng cũng xoa dịu phần nào nỗi cô đơn, buồn bã của bà cụ lúc tuổi già, đúng như lời khuyên của câu tục ngữ: “ thương người như thể thương thân “.

Hưng là cậu bạn thân nhất của em. Nhà bạn ấy gần nhà em với hoàn cảnh gia đinh vô cùng khó khăn. Bố bạn ấy mất khi Hưng mới lên hai. Mẹ bạn ấy phải tần tảo vất vả để nuôi ăn học. Hưng đã lên 9 tuổi nhưng không thể làm được việc nhà giúp mẹ vì bạn ấy bị liệt hai chân sau một cơn sốt nặng vào năm lên 7 tuổi. Mẹ Hưng đã cố gắng đi làm kiếm tiền, vay mượn, thậm chí còn bán cả nửa ngôi nhà để có tiền đi chữa trị những bệnh viện tốt nhất nhưng tình trang không được cải thiện. Vì thế, gia đình Hưng khó khăn giờ càng khó khăn hơn. Mẹ bạn ấy phải đi làm lo chạy từng bữa ăn chứ đừng nói đến cái gì đẹp để mặc. Mẹ bạn ấy đi làm từ sáng sớm tinh mơ đến tận tối mịt mới về nên Hưng cứ lủi thủi một mình.

Quá thương bạn nên em đã nói với bố em: “Con thương bạn Hưng quá bố ạ! Bạn ấy rất muốn được đi học mà không có điều kiện. Bố có cách nào giúp bạn ấy thực hiện được ước mơ không ạ?”

Một tháng sau, cả khu xóm nhà em đã góp đủ tiền và mua tặng Hưng chiếc xe lăn, cùng lúc đó cũng là đầu năm học mới và nhà trường cũng đồng ý cho Hưng được đến trường như bao người khác. Hằng này, em thường dậy sớm hơn mọi khi để chuẩn bị cắp sách sang đưa Hưng đi học cùng. Trên con đường tới trường chúng em luôn chuyện trò rất vui vẻ. Do mất gần 2 năm ở nhà nên em học trước Hưng 2 lớp nên có gì không hiểu em sẵn sàng giúp đỡ và động viên Hưng học tập.

Sau một năm miệt mài học tập, Hưng cũng đạt danh hiệu học sinh khá giỏi và được các bạn trong lớp yêu mến và nể phục. Cũng thời điểm đó, bố mẹ em chuyển công tác lên thành phố, nên em cũng phải chia tay trường lớp, chia tay người bạn thân nhất của em để theo bố mẹ. Tuy nhiên, em và Hưng luôn liên lạc, viết thư thăm hỏi sức khỏe và động viên nhau trong rèn luyện và học tập. Điều tuyệt vời nhất là sau 1 năm ngồi xe lăn, Hưng đã tự mình đi xe đến trường và sau một năm xa nhau, Hưng thông báo với em là bạn ấy đã trở thành học sinh giỏi xuất sắc. Em rất vui khi thấy được nghị lực vươn lên và sự cố gắng trong học tập của Hưng.

Em cũng học tập rất nhiều về ý chí vượt khó của Hưng để trở thành con ngoan trò giỏi.

Nam là một cậu bé bằng tuổi em nhưng không may bạn ấy kém phát triển về trí tuệ lẫn thể hình. Bố mẹ Nam đưa Nam đi khám nhiều bác sĩ, bệnh viện nhưng rồi cũng đành chờ thời gian lớn lên Nam có đỡ hơn không. Em ở sát nhà Nam, em thường sang chơi với Nam và giúp bạn ấy học tập.

Mười tuổi nhưng Nam bé choắt như một học sinh lớp một. Tay chân bạn ấy bình thường không có tật gì nhưng mảnh khảnh, gầy yếu. Nam vụng về. Cầm nắm cái gì cũng yếu ớt, có khi bạn ấy không tự sắp xếp mọi thứ như người bình thường được. Bạn ấy thường làm rơi vỡ đồ đạc cho nên lúc nào cũng phải có người bên cạnh trông nom cho bạn ấy. Nam chưa nhận rõ mặt con chữ, âm, vần. Bạn ấy chưa biết đọc và cũng chẳng biết viết gì ngoài việc tô màu trên giấy. Em cố giúp bạn ấy nhớ mặt các phụ âm và vần. Em chỉ bạn ấy cách viết các chữ, tiếng, từ đã được in sẵn ở vở tập viết mà mẹ Nam mua. Dần dà, Nam đọc được chút ít rồi học hết sách Tiếng Việt lớp một – tập một. Mỗi ngày em giúp Nam học độ một giờ đồng hồ, sau đó chúng em chơi cờ cá ngựa. Chúng em chơi rất vui. Nam hiền, bạn ấy cười rất dễ thương. Không phải ngày nào chúng em cũng học và chơi với nhau. Có khi Nam ốm cả tuần liền. Bạn ấy đã gầy lại gầy thêm.

Em rất thương Nam. Em cảm nhận được một điều là con người sinh ra bình thường không tàn tật là một diễm phúc lớn. Biết vậy nên em rất quý bản thân mình và càng thương yêu, chia sẻ với Nam. Em mong Nam mau chóng phát triển tốt hơn.

Tập Làm Văn Lớp 4: Viết Thư Cho Bạn Kể Về Tình Hình Học Tập Của Em Dàn Ý & 35 Bài Văn Viết Thư Lớp 4 Hay Nhất

Khi viết thư gửi cho bạn kể về tình hình học tập của mình, em cần trình bày đầy đủ và đúng bố cục 3 phần của bức thư: Đầu thư, Nội dung và Cuối thư. Chi tiết mời các em cùng tải 35 bài văn viết thư lớp 4 siêu hay để ngày càng học tốt phân mônTập làm văn lớp 4.

Viết thư cho bạn kể về tình hình học tập của em hay nhất

Cách làm bài văn viết thư lớp 4

Dàn ý bài văn viết thư cho bạn kể về việc học tập của em

Viết thư cho bạn kể về việc học tập của em (9 mẫu)

Viết thư gửi cho bạn ở trường khác kể về việc học tập (26 mẫu)

Cách làm bài văn viết thư lớp 4 Dàn ý bài văn viết thư cho bạn kể về việc học tập của em

1. Phần đầu thư

Nơi viết, ngày tháng năm.

Lời xưng hô.

2. Phần chính thư

Đoạn 1: Nêu mục đích, lý do viết thư.

Đoạn 2: Thăm hỏi tình hình của người nhận thư.

Đoạn 3: Kể cho bạn nghe về tình hình học tập của mình.

Đoạn 4: Nêu ý kiến trao đổi với người nhận thư.

3. Phần cuối thư

Lời chúc, lời cảm ơn, hứa hẹn.

Chữ ký và tên hoặc họ tên.

Viết thư cho bạn kể về việc học tập của em Bài làm số 1

Hà Nội, ngày… tháng … năm …

Huỳnh Anh thân mến!

Vậy là cũng đã gần 2 tuần rồi từ lúc nhận được thư của cậu. Tuy nhiên, bởi vì vừa vào năm học mới, lại có quá nhiều thứ mới lạ để chuẩn bị, nên mình không có nhiều thời gian. Thành ra bây giờ mới trả lời thư của cậu được.

Ở Hà Nội mình và gia đình vẫn khỏe. Tuy nhiên vì đang tuân thủ theo chỉ thị 16 nên mọi người đều làm việc ở nhà, không ra ngoài nên nhiều lúc hơi chán. Đặc biệt là năm nay, mình đã học online ngay từ lễ khai giảng đấy. Mới đầu, có nhiều thứ lạ lẫm lắm. Mình phải làm quen với cô giáo và các bạn trong lớp mới qua màn hình máy tính bé nhỏ. Mình cũng tập tự điều khiển máy tính lúc học chứ không cần mẹ ở bên nữa. Giờ đây, mình có thể tự ra vào lớp, bật mic, chat với cô giáo, nộp bài tập… rồi. Cậu thấy mình có giỏi không? Học online ở nhà thế này tuy có nhiều khó khăn, nhưng giờ mình đã khắc phục được hết rồi. Nhờ học như thế này, các bài giảng của thầy cô có thêm nhiều video sinh động và thú vị hơn. Chúng mình còn tiết kiệm được nhiều thời gian đi lại nữa chứ.

Nhớ cậu nhiều!

Bạn qua thư

Minh Lan

Bài làm số 2

Thảo Linh nhớ nhiều!

Vậy là chúng mình xa nhau hơn một học kì rồi đấy phải không? Cả mình và Linh đều lười viết thư cho nhau. Không một lý do nào có thể “biện hộ” cho sự lười biếng ấy của chúng ta. Hôm gặp Kim Ngân ở cửa hàng bách hóa tổng hợp thị trấn, Kim Ngân chuyển lời thăm sức khỏe của Thảo Linh đến mình. Thú thực mình vừa vui lại vừa buồn. Vì vậy mà mình phải viết thư ngày cho cậu.

Linh thấy có vui mừng không? Chắc Linh còn nhớ bạn Phi Hùng và Lệ Thủy chứ. Do hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, cả hai đều phải một buổi đi bán vé số kiếm tiền phụ giúp gia đình. Phi Hùng thì bố mất sớm, sau Hùng còn hai em định bỏ học. Cô giáo chủ nhiệm và tụi mình đã đến tận nhà vừa động viên hai bạn, vừa giúp đỡ cả vật chất lẫn tinh thần. Hàng tháng chúng mình tiết kiệm tiền ba mẹ cho ăn sáng để mua quần áo, mua sách tặng cho hai bạn. Cả lớp chúng mình là một tập thể yêu thương gắn bó với nhau như anh em trong một nhà. Các thầy cô đều khen lớp 4A là một tập thể điển hình về tinh thần học tập, về ý thức tổ chức kỷ luật và nhất là tinh thần đoàn kết tương thân tương ái đấy Linh ạ.

Bạn thân

Thanh Trà

Bài làm số 3

Hà Nội, ngày… tháng… năm…

Bạn Minh Anh yêu quý!

Mình đã nhận được thư của bạn gửi từ tuần trước nhưng do bận về quê thăm ông bà nên chưa viết thư trả lời bạn ngay được. Hôm nay, nhân dịp năm học mới mình viết thư thăm bạn để bạn khỏi mong.

Dạo này bạn và mọi người đều khỏe mạnh chứ? Hè vừa rồi được nghỉ khá lâu như vậy bạn có đi đâu chơi cùng gia đình không? Hay bạn đã làm những gì trong kỳ nghỉ hè vừa rồi?

Mà chắc hẳn một người sôi nổi như Minh Anh sẽ nhanh chóng làm quen hết được các bạn trong lớp mới. Lớp học mới của bạn có vui không? Các bạn ở lớp mới có học tốt như lớp cũ của bọn mình không?

Còn mình và mọi người trong nhà vẫn khỏe. Hè vừa rồi bọn mình được nhà trường tổ chức cho đi chơi dã ngoại rất vui. Vào năm học mới, lớp cũ của bọn mình có thêm bốn bạn mới nữa đấy. Lớp mình vẫn học tập tốt, tháng nào cũng xếp hạng nhất toàn khối. Còn mình vẫn rất cố gắng học tập và được chọn vào đội bồi dưỡng thi học sinh giỏi của trường đấy.

Bạn thân của Minh Anh

Minh Tinh

Bài làm số 4

…, ngày … tháng … năm …

Thanh xa nhớ!

Thanh ơi, đã lâu lắm rồi, mình chưa có dịp viết thư cho bạn. Hôm nay, mình nhớ đến liền tranh thủ viết mấy dòng ngắn ngủi để hỏi thăm sức khỏe và kể cho bạn nghe về tình hình học tập của mình trong thời gian vừa qua. Dạo này bạn thế nào? Tình hình học tập vẫn tốt chứ? Bố mẹ bạn bây giờ có bận việc như hồi trước nữa không? Bé Linh năm nay chắc đã học lớp một rồi. Khi trái gió giở giời, bà bạn còn đau lưng nữa không?

Bạn thân của Thanh

Bài làm số 5

Thu Hương thân mến,

Vậy là cũng đã một năm kể từ ngày cậu chuyển đến Sài Gòn. Cậu và mọi người trong gia đình vẫn mạnh khỏe chứ? Mình và bố mẹ thì vẫn khỏe. Thời gian vừa qua do dịch bệnh Covid-19 kéo dài nên chúng mình dành phần lớn thời gian học ở nhà. Tình hình học tập của cậu có tốt không? Mình viết thư này là muốn kể cho cậu nghe về tình hình học tập của mình trong thời gian qua.

Tuy vậy, mình cảm thấy đôi khi việc học ở nhà làm mình mất tập trung. Nhiều bài khó mình muốn hỏi cô trực tiếp nhưng không được. Bài tập về nhà cũng nhiều hơn nữa. Điều đó khiến mình cảm thấy không vui chút nào. Dù vậy, mình sẽ cố gắng học tập thật tốt hơn nữa. Hy vọng dịch bệnh sẽ sớm qua đi và chúng mình sẽ được trở lại trường học tập.

Bạn tốt

Thùy Linh

Nguyễn Thùy Linh

Bài làm số 6

Hồng Mai yêu mến,

Nhận được thư của cậu, tớ cảm thấy rất vui mừng khi biết cậu và mọi người trong gia đình vẫn khỏe mạnh. Đặc biệt là tớ cảm thấy rất ngưỡng mộ với thành tích học tập đáng nể của cậu. Chính vì vậy, tớ viết là thư này với mong muốn chúc mừng cậu. Và cũng muốn kể cho cậu nghe về thành tích học tập của tớ.

Trong năm học vừa qua, tớ cũng đã đạt được danh hiệu học sinh xuất sắc. Với số điểm trong kỳ thi cuối kỳ đúng như tớ mong ước. Cả hai môn Toán và Tiếng Việt đều đạt điểm 9. Riêng môn tiếng Anh tớ đã đạt điểm tối đa. Cậu cũng biết tớ rất thích học tiếng Anh mà. Ngoài ra, trong cuộc thi “Rung chuông vàng” do trường tớ tổ chức, tớ cũng may mắn lọt vào vòng bán kết của khối 4 đấy. Tuy cuối cùng không giành được giải nhất nhưng tớ cũng cảm thấy rất vui vì qua cuộc thi này tớ học hỏi được rất nhiều điều. Ngoài công việc học tập thì tớ cũng tích cực tham gia các hoạt động văn nghệ của trường nữa.

Bạn của cậu

Nguyễn Hoa

Bài làm số 7

Hà Lan thân mến,

Tớ rất vui khi nhận được thư của cậu. Tuy chúng mình chưa từng gặp nhau nhưng điều đó khiến tình bạn này thật đáng trân trọng. Đầu thư, tớ muốn gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến cậu và gia đình.

Sau đó, tớ sẽ kể cho cậu nghe về tình hình học tập của tớ theo như mong muốn của cậu. Năm học vừa rồi, tớ đã đạt danh hiệu học sinh giỏi với số điểm thi ba môn đều là 9 điểm. Ngoài ra, tớ còn may mắn giành được giải ba trong cuộc thi “Viết chữ đẹp” cấp trường nữa đấy. Đến kì nghỉ hè, tớ đã được bố mẹ thưởng cho một chuyến đi du lịch Vịnh Hạ Long.

Cuối thư, tớ hy vọng sẽ sớm nhận được hồi âm của cậu. Cũng mong rằng sớm được gặp cậu ở Hà Nội. Khi ấy, tớ nhất định sẽ đưa cậu đi tham quan thành phố mà tớ đang sống.

Bạn của cậu

Thu Hà

Bài làm số 8

Hoàng Hải thân mến!

Từ ngày cậu cùng gia đình chuyển đến Nha Trang, mình không nhận được tin tức gì của cậu. Mình nhớ cậu lắm. Sáng nay, bỗng có một phong thư lạ, mở ra xem, hóa ra là thư cậu. Mừng quá! Mình vội viết thư hồi âm cho cậu ngày.

Hải ơi! Từ ngày về trường mới tới nay cậu học tập ra sao? Có còn giữ ngôi vô địch môn Toán như hồi ở Hà Nội không? Nếu có ai đó cướp mất chức vô địch của cậu thì mình buồn lắm. Nhưng nói thế cho vui chứ thiên hạ còn lắm người tài giỏi hơn mình, có phải thế không Hải? Sức khỏe của cậu dạo này thế nào rồi? Vẫn như cái “đầu máy xe lửa” ấy chứ? Còn hai bác và em Tú Trinh có khỏe không?

Riêng mình việc học hành vẫn bình thường như hồi cậu ở đây. Mình với con bé Lệ Khanh vẫn so kè nhau hàng tháng. Khi thì đứa nay nhích lên đứng trước đứa kia, khi thì ngược lại. Có nhiều lúc cảm thấy mệt mà không dám nghỉ ngơi đấy. Vậy nhưng thú vị phải không Hải? Về sức khỏe của mình thì chắc chẳng ai có thể địch nổi rồi.

Còn chuyện này nữa. Hôm thi đấu bóng đá, mình cao nhất đội nên được phân công vị trí thủ môn, trông cũng oai ra phết. Các bạn gái trong lớp nói đùa là: “Thân gầy, ốm yếu, nhẹ người dễ bay cao bay xa… chỉ sợ sẽ bay đi theo quả bóng”. Không ngờ lời nói đùa ấy ứng nghiệm vô cùng. Ở hiệp hai, đội mình đang dẫn trước 1 – 0. Đội bạn vùng lên phản công quyết liệt. Một quả bóng sấm sét do “Hùng xe tăng” sút đúng vào giữa cầu môn. Hải vẫn nhớ Hùng đấy chứ? Mình lao ra bắt gọn quả bóng, lăn hai vòng. Mình cứ tưởng lăn ra ngoài, nào ngờ cú lăn “nghệ thuật” của mình đã vô tình gỡ hòa cho đội bạn. Lúc đó mình buồn và xấu hổ vô cùng. May mà các bạn trong lớp vẫn an ủi và thông cảm cho mình.

Bạn tốt của cậu

Tuấn Mạnh

Bài làm số 9

Huế, ngày … tháng … năm …

Bích thân mến!

Suốt mấy tuần vừa rồi, hai đứa chúng mình chẳng viết thư cho nhau được vì bận ôn thi học kì. Hôm nay, trường mình đã thi xong và chờ kết quả. Mình liền viết thư gửi cậu ngay!

Mình ở nhà thì vẫn khỏe. Học kì vừa rồi chuyện học tập của mình đã có nhiều tiến bộ lắm. Mình đã năng nổ phát biểu hơn trước rồi, chẳng ngồi im lặng trong cả tiết như trước nữa. Cô giáo và các bạn ai cũng ngạc nhiên. Các môn như Khoa học, Lịch Sử, Địa Lý, mình cũng đã có thể nhớ được các khái niệm, mốc thời gian lâu hơn rồi. Nhờ bí quyết mà cậu chỉ cho mình đấy. Đợt thi cuối kì này, mình đã học tập rất nghiêm túc và chăm chỉ để có kết quả tốt.

Bạn thân của cậu

Bùi Minh Châu

Viết thư gửi cho bạn ở trường khác kể về việc học tập Bài làm số 1

……, ngày…., tháng…., năm……

Đức thân mến!

Cũng đã mấy tháng rồi từ ngày bạn chuyển nhà vào Nam cùng gia đình, mình không có dịp được nói chuyện với bạn. Hôm nay, mẹ mình có nhắc đến, hỏi thăm sức khỏe của bạn và gia đình nên mình nhớ bạn quá bèn viết luôn bức thư này hỏi thăm sức khỏe và tình hình học tập của bạn. Bạn dạo này thế nào? Có gì thay đổi không? Bố bạn đã khỏe lại chưa? Bé Linh giờ chắc cũng đã biết nói, biết đi rồi nhỉ .

Trường mới của bạn có tốt không? Các bạn mới của bạn thế nào, có thân thiện hòa đồng không? Tình hình học tập của bạn dạo này thế nào, chắc môn toán của bạn vẫn tốt nhỉ. Bạn có còn tham gia cuộc thi giải toán trên Báo Tiền Phong không?

Mình dạo này vẫn khỏe, đã lên lớp 4 rồi nên công việc học tập bận rộn hơn nhiều so với trước đây, không còn nhiều thời gian đi chơi nữa. Ở lớp, môn Toán của mình cũng đã cải thiện hơn so với trước đây, mình cũng đã có nhiều điểm chín điểm mười nữa. À, chưa kể với bạn, tuần vừa rồi mình mới nhận được tin vui đó là được giải Nhất cuộc thi Vở sạch chữ đẹp thành phố đó, mình vui lắm vì mình đã rất cố gắng và nỗ lực luyện chữ. Còn chưa kể cho bạn nghe về lớp mình bây giờ, các bạn trong lớp đều rất chăm ngoan và học giỏi đều tất cả các môn. Phòng học lớp mình bây giờ đẹp lắm, được sơn lại mới tinh, cô hiệu trưởng còn cho kê trong lớp một giá sách, có rất nhiều sách và truyện tranh hay cho bọn mình thoải mái đọc.

Bạn thân của bạn.

Bài làm số 2

Lan Anh thân mến!

Lan Anh à, cũng đã gần một năm kể từ ngày cậu chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh để sinh sống. Mình nhớ cậu lắm. Cậu và gia đình dạo này này vẫn khỏe chứ? Tình hình học tập của cậu thế nào rồi?

Bạn thân

Trần Ngọc Lan

Bài làm số 3

Nghệ An, ngày 20 tháng 5 năm 2024

Gửi Hà Thương thân mến!

Thư xuống dòng tiễn cánh thư đi

Hà Thương thân yêu của tớ, khi cậu nhận được bức thư này thì cậu sẽ biết được tớ nhớ mong cậu đến nhường nào.

Hà Thương à! Thư của cậu gửi đến tớ đã nhận được tuần trước rồi, nhưng hôm nay rảnh rỗi tớ mới có dịp biên thư lại cho cậu. Tớ biết rằng cậu cũng nhớ tớ rất nhiều phải không. Đã hai năm trôi qua, từ ngày cậu theo ba mẹ vào Đà Lạt sinh sống. Chúng mình cũng không gặp lại nhau thêm một lần nào nữa. Bây giờ cậu có cao và béo lên chút nào không nhỉ? Trong tâm trí của tớ, Hà Thương mãi là cô tiểu thư bé nhỏ, xinh xắn, miệng lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Cậu chẳng bao giờ làm người khác buồn lòng, còn tớ thì ít nói và ít cười. Vậy mà hai đứa mình lại trở thành bạn thân.

Hôm trước, cậu báo với tớ rằng, cậu được đi thi học sinh giỏi môn Toán. Đến giờ đã nhận được kết quả rồi nhỉ? Tớ nghĩ cậu sẽ đạt điểm cao đó, vì cậu học giỏi nhất lớp 3A ngày đó mà. À dạo này cậu có còn sợ sâu như hồi ở quê nữa không? Tớ còn nhớ ngày đó, mỗi lần hai đứa mình đi hái trộm khế nhà hàng xóm, những con sâu khế màu xanh, to ơi là to. Cậu hét toáng lên khiến bà hàng xóm ra đuổi, thế là khế chẳng hái được quả nào mà còn bị bắt quả tang. Ngày đó đúng là vui và đáng nhớ thật.

Còn sức khỏe của ba mẹ cậu thế nào? Chứng đau lưng của ba cậu dạo nào có đỡ hơn không. Cậu vẫn luôn tâm sự chuyện ba mẹ cho tớ nghe, tớ biết cậu lo và thương cho ba lắm.

À tớ kể cho cậu nghe một bí mật, cậu còn nhớ thằng Tèo học lớp 3B ở xóm dưới không. Thằng Tèo dạo này nó to lớn, phổng phao lắm, không bé choắt như ngày xưa đâu. Cậu mà gặp lại nó là không nhận ra đâu, có khi còn gọi nó bằng anh ấy chứ.

Mùa này ở trong Đà Lạt chắc mát lắm cậu nhỉ, ở quê mình nắng nóng lắm, tớ đen hết da rồi này, vì cái tội buổi trưa hay đi lang thang với đám con nít trong xóm. Gặp lại không biết cậu nhận ra tớ nữa không.

Thân mến!

Phong Linh

Bài làm số 4

Nha Trang, ngày … tháng … năm …

Tuấn thân nhớ!

Đã gần nửa năm kể từ ngày mình chuyển trường vào đây. Mình nhớ cậu và trường cũ lắm nên hôm nay mình viết thư thăm cậu, nhân tiện kể cho cậu nghe về tình hình lớp và trường mình hiện nay.

Cậu vẫn khỏe chứ? Vào năm học rồi và đã sắp kiểm tra học kì I rồi, chắc là cậu bận học lắm phải không? Sức khỏe của bố mẹ cậu thế nào? Mình đoán là năm ngoái cậu học tốt vậy, thế nào năm nay cậu cũng được bố thưởng cho chiếc xe đạp để đi học, phải không?

Dạo này mình mập và cao hơn. Nhà mình ở gần trường nên mình thường đi bộ. Trường học hiện tại rất gần biển. Lớp của mình có 36 bạn, đa số là học sinh khá. Lớp trưởng của mình là con gái, bạn ấy khá nghiêm khắc nên mình cũng thấy khá sợ. Sắp đến kỳ kiểm tra nên mình phải ôn bài thật kĩ, thỉnh thoảng còn phải nhờ bố giảng.

Bạn thân của Tuấn

Minh Khải

Nguyễn Minh Khải

Bài làm số 5

Ái Mỹ thân mến!

Vậy là chúng mình xa nhau hơn hai tháng rồi phải không Mỹ? Chẳng phải mình và Mỹ lười viết thư cho nhau là đứa nào cũng chuẩn bị học cho kì thi giữa kì sắp đến phải không Mỹ? Tối nay, sau khi học bài xong mình tranh thủ viết thư cho mỹ đây.

Bạn có khỏe không? Học hành thế nào? Hỏi vậy thôi chứ mình biết sức học của Mỹ có bao giờ chịu đứng sau mọi người đâu! Cậu luôn chịu khó, chăm chỉ thì làm gì mà Mỹ không giành vị trí hàng đầu phải không?

Bạn thân của Ái Mỹ

Nguyệt Nga

Hoàng Thị Nguyệt Nga

Bài làm số 6

Thủy Nguyên, ngày… tháng… năm …

Cún xa nhớ!

Cún ơi, đã lâu lắm rồi, mình chưa có dịp viết thư cho bạn. Hôm nay, mình nhớ đến bạn quá. Mình tranh thủ viết mấy dòng ngắn ngủi để hỏi thăm sức khỏe và kể cho bạn nghe về tình hình học tập của mình trong thời gian vừa qua.

Bạn thân của Cún

Hoàng Thu Hà

Bài làm số 7

Thanh Tâm, ngày… tháng.. năm…

Đức Anh thân mến!

Mới chỉ xa nhau vài tháng thôi mà sao tớ thấy nhớ cậu quá. Hôm nay, thay mặt cả lớp, mình có lời hỏi thăm tới cậu.

Cậu dạo này thế nào rồi? Học tập vẫn tốt phải không?

Trường học của chúng ta cũng thay đổi khá nhiều. Tuần trước nhà trường vừa tổ chức cuộc thi văn nghệ rất hay và đặc sắc. Ban giám khảo đã rất khó khăn mới tìm ra các lớp đoạt giải. Kết quả này thật khiến mọi người bất ngờ. Giải nhất thuộc về lớp 5A; giải nhì thuộc lớp mình và giải ba thuộc về lớp 3E. Sau đó hai ngày, nhà trường lại phát động chương trình: “cây xanh, bảo vệ môi trường” đã thu hút được sự quan tâm của rất nhiều học sinh. Ngay trước và sau trường, chúng tớ đã trồng rất nhiều cây xanh. Cậu hãy tưởng tượng đi, chỉ vài năm nữa thôi, trường tớ sẽ có rất nhiều cây che bóng mát.

Bạn thân của cậu

Hoàng Hậu

Bài làm số 8

Đà Nẵng, ngày… tháng ……năm…

Vinh thân mến!

Có lẽ đã hơn hai tháng rồi chúng mình không liên hệ với nhau. Chẳng phải Vinh lười viết thư hay tại mình không siêng năng thư từ, mà đều do việc học, phải không Vinh? Ai cũng đang vùi đầu vào học chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới đấy mà.

Đêm nay, mình học bài xong sớm nên tranh thủ thời gian viết thư cho cậu đấy. Gia đình cậu vẫn bình thường chứ? Cậu có khỏe không? Chiếc răng sâu vốn hay hành hạ cậu, cậu đã nhổ đi chưa? Anh Hùng đi bộ đội lâu nay có về phép không? Bé Vui hết khóc nhè rồi chứ. Cây mận sau vườn nhà cậu mùa này quả có nhiều không?

Từ lúc Vinh đi rồi lớp mình ai cũng nhắc đến cậu. Năm nay cô chủ nhiệm của lớp mình tên là Mai. Cô giảng bài rất hay và rất quan tâm đến lớp. Còn tình hình các bạn trong lớp sau? Thằng Cường “tồ” nó học tiến bộ lắm. Học kỳ vừa qua, nó xếp thứ mười lăm. Cu cậu mừng quýnh. Nó đã hết bệnh ngủ gật trong lớp rồi. Liễu “tóc vàng” học vẫn chăm và luôn dẫn đầu lớp. Mình ráng dữ lắm mà cũng đành phải ngậm bồ hòn đứng sau nó một bậc. À này, vừa rồi hội diễn văn nghệ toàn trường lớp mình có ba tiết mục: Kể chuyện, đơn ca và múa. Cả ba đều được xếp hạng A, dần đầu toàn trường. Tháng này, lớp mình nhận được danh hiệu “Cờ đỏ”, các bạn mừng lắm. Bố mình bảo, cuối năm nếu mình đạt học sinh giỏi, bố sẽ cho đi tham quan Đà Lạt. Mình đang cố gắng đây. Khi nào có tin gì vui mình sẽ viết thư cho cậu. Cậu cũng phải tranh thủ viết thư về kẻo chúng tớ mong đấy.

Bạn thân của cậu

Hồ Tùng Minh

Bài làm số 9

Ba Tri, ngày… tháng… năm…

Lan Hương mến!

Vậy là chúng mình xa nhau hơn một học kỳ rồi đấy, phải không Hương? Cả mình và Hương nữa đều lười viết thư cho nhau. Đến hôm nay, khi có bạn trong lớp hỏi thăm về cậu mà mình chẳng biết thế nào. Điều đó khiến mình phải nghiêm túc suy nghĩ lại và quyết định ngồi viết thư cho cậu.

Cậu có được khỏe không? Học hành thế nào rồi? Hỏi vậy thôi chứ mình biết sức học của Hương có bao giờ chịu đứng “khiêm tốn” sau các bạn khác đâu! Văn hay toán giỏi đều giỏi. Đã vậy cậu lại là một cô bé cần cù, chịu khó ham học thì nhất định Lan Hương luôn giành vị trí hàng đầu rồi. Còn Phương Thảo – em gái cậu đã vào lớp một chưa? Nó còn bụ bẫm, dễ thương như hồi ở dưới này không? Cho mình gửi lời chúc sức khỏe em và bảo với nó rằng: Chị Hoài Như rất nhớ và yêu nó.

Bạn thân của cậu

Bài làm số 10

Hà Nội, ngày… tháng… năm…

Ngọc An thân mến!

Kể từ ngày cậu theo gia đình chuyển vào Huế, chúng mình chưa có dịp nói chuyện với nhau. Hôm nay, tớ viết thư để hỏi thăm cậu và kể cho cậu nghe tình hình của lớp.

Cậu và gia đình có khỏe không? Tớ và các bạn trong lớp vẫn khỏe. Bọn tớ đang chuẩn bị thi học kì II nên học hành rất bận rộn. Kì này, học sang phần phân số, tớ thấy nhiều bài khó quá. Bạn “sếp” Nguyên của lớp vẫn học giỏi môn Toán nhất lớp, bạn ấy tính nhẩm phần quy đồng mẫu nhanh ơi là nhanh. Giờ tớ thích học Tập làm văn hơn cậu ạ. Hôm thi giữa kì, tớ được điểm tuyệt đối bài “Tả cây cho bóng mát”. Cô đọc bài của tớ và của Minh Trang cho cả lớp nghe. Ai cũng khen hay đấy! Hôm qua, giờ Mĩ thuật lớp mình học bài vẽ phong cảnh, tớ đã vẽ bức tranh khu phố nhà mình. Tớ vẽ hàng hoa sữa trắng xóa những chùm hoa, cũng vẽ cả ngôi nhà xanh dương của cậu nữa đấy.

Đợt vừa rồi, trường mình tổ chức hội chợ, vui lắm An ạ. Lớp mình cũng tham gia bán hàng, nào sách, nào đồ chơi… Bạn Chi béo bán đồ ăn, nhiều khách hàng mua lắm. Bạn Lê còn bán những vòng đeo tay xinh xinh mà tớ với cậu thích, tớ đã mua một đôi. Hè này, cậu mà về thăm Hà Nội, tớ sẽ tặng cậu một chiếc.

Mong sớm nhận được hồi âm của cậu!

Bạn thân của cậu,

Minh Anh

Bài làm số 11

Hồng Hoa thân yêu,

Từ ngày cậu chuyển trường đến giờ cũng đã được hai tháng rồi. Tình hình học tập của cậu ở trường mới hiện giờ thế nào rồi?

Còn mình thì vẫn rất tốt. Ngôi trường của chúng mình giờ đây đã được sửa xong rồi đấy. Các dãy nhà được sơn lại bằng lớp sơn màu vàng. Các phòng học đều đã được lắp điều hòa. Bàn ghế trong các lớp đều được thay mới. Khi mình quay lại trường học, mình cảm thấy rất bất ngờ về sự thay đổi của ngôi trường.

Ngày khai trường đầu năm, chúng mình đến trường trong bộ đồng phục mới tinh. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ và vui vẻ. Sự thay đổi của ngôi trường khiến mỗi học sinh tự ý thức phải giữ gìn ngôi trường hơn cậu ạ. Thật tiếc khi cậu không được nhìn thấy sự thay đổi này.

Tuy vậy, khi nào cậu về, mình sẽ đưa cậu đi thăm quan ngôi trường. Chắc hẳn lúc đó cậu cũng sẽ ngạc nhiên như mình vậy.

Cuối thư, cho mình được gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến bố mẹ cậu. Hy vọng chúng mình sẽ sớm được gặp lại nhau.

Bạn thân

Hoa

Bài làm số 12

Thu Hoài thương nhớ,

Còn mình, công việc học tập ở trường vẫn rất tốt Hoài ạ. Mình vẫn thường đạp xe trên con đường mà chúng mình hay đi để đến trường. Ngôi trường vẫn chẳng có gì thay đổi. Nhưng cả hai chúng mình thì đã thay đổi rồi nhỉ? Năm nay, chúng mình lên lớp bốn. Sắp trở thành những học sinh cuối cấp nên cũng cảm thấy mình dường có trách nhiệm hơn. Mình vẫn học ở lớp 4A cùng đa số các bạn cũ thôi. Cô giáo chủ nhiệm của bọn mình là cô Hồng. Cô khá nghiêm khắc, nhưng giảng bài rất hay. Mình rất thích học cô. Sau những tiết học căng thẳng, mình cùng các bạn vẫn xuống sân trường chơi nhảy dây, trốn tìm… Không có gì thay đổi cả, chỉ là không có bạn ở đây cùng mình nữa thôi.

Hy vọng sẽ sớm được gặp lại bạn!

Bạn tốt của cậu

Thu Hương

Bài làm số 13

Thiên Trang thân mến,

Khi nhận được bức thư hồi âm của cậu, tớ đã cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng phải đến ngày hôm nay, tớ mới có thể viết bức thư hồi âm lại cho cậu. Trước hết, tớ muốn gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến ông bà và bố mẹ cậu. Sau đó là lời hỏi thăm sức khỏe đến cậu.

Thiên Trang ạ, dạo này tình hình học tập của cậu vẫn tốt chứ? Ở trường mới cậu đã quen được nhiều bạn chưa? Tớ tin rằng với tính cách hoạt bạt và hòa đồng, cậu sẽ rất nhanh chóng làm quen được với nhiều bạn. Còn về tình hình học tập của tớ vẫn rất tốt. Năm nay, lớp mình do cô giáo mới chủ nhiệm – cô tên là Thủy. Do thành tích năm học trước đứng đầu lớp nên tớ được cô phân công làm lớp phó học tập thay Nhật Lệ. Đồng thời, cô cũng phân chia lại chỗ ngồi theo “đôi bạn cùng tiến”. Tớ phụ trách kèm Hoàng Minh, cậu vẫn còn nhớ bạn ấy chứ.

Tuần học đầu tiên diễn ra khá tốt đẹp. Cô Thủy tuy khá nghiêm khắc nhưng cô giảng bài rất hay và dễ hiểu nữa. Thật tiếc khi không có cậu ở đây cùng tớ. Nhưng không sao, dù không tiếp tục được học cùng nhau nhưng hai đứa mình sẽ mãi nhớ về nhau.

Bạn tốt của cậu

Hà Anh

Bài làm số 14

……….ngày …tháng…năm….

Lan thân mến!

Cậu chuyển trường cũng đã được hai tháng rồi nhỉ, nhanh thật đấy mới ngày nào chúng mình còn ngồi cạnh nhau, ngăn đôi chiếc bàn học mà giờ không còn được tranh giành, trêu đùa cùng bạn nữa. Bạn bây giờ thế nào rồi? Sang trường mới, bạn mới cũng rất vui đúng không? Bạn vẫn giữ vị trí tốp năm môn Toán của trường chứ?

Bạn của Lan

Hoàng Mai Anh Thư

Bài làm số 15

…, ngày … tháng … năm …

Thanh xa nhớ!

Thanh ơi, đã lâu lắm rồi, mình chưa có dịp viết thư cho bạn. Hôm nay, mình nhớ đến bạn quá. Mình tranh thủ viết mấy dòng ngắn ngủi để hỏi thăm sức khỏe và kể cho bạn nghe về tình hình học tập của mình trong thời gian vừa qua.

Thanh ơi, bạn dạo này thế nào? Bạn học vẫn tốt chứ? Bố mẹ bạn bây giờ có bận việc không? Bé Linh chắc đã học lớp 1 rồi nhỉ? Khi trái gió giở giời, bà bạn còn đau lưng nữa không? Trường bạn năm nay có gì thay đổi không? Lớp bạn chắc nhiều bạn học giỏi lắm nhỉ? Bạn có tham dự thi Violympic trên mạng không? Thanh ơi, bây giờ mình xin kể về tình hình học tập của mình vừa qua. Năm nay, chữ mình viết tiến bộ hơn rồi đấy. Từ đầu đến giờ, mình nhiều điểm tốt rồi. Mình thích học môn Toán nhất vì môn học này giúp mình có suy luận sáng tạo. Lớp mình được học máy chiếu thích lắm Thanh ạ.

Buổi học nào, chúng mình cũng được chơi trò chơi, có những tiết học lí thú. À, mình quên, trường mình có cô hiệu trưởng mới. Cô ấy còn trẻ và hiền lắm. Cô còn cho xây rất nhiều phòng học đẹp. Cả lớp mình được tham dự thi Violympic nữa đấy. Mình đã qua vòng 4 rồi Thanh ạ.

Bạn thân của Thanh.

Bài làm số 16

Nghệ An, ngày… tháng… năm 2023

Gửi Hà Thương thân mến!

Thư xuống dòng tiễn cánh thư đi, Hà Thương thân yêu của tớ, khi cậu nhận được bức thư này thì cậu sẽ biết được tớ nhớ mong cậu đến nhường nào.

Hà Thương à! Thư của cậu gửi đến tớ đã nhận được tuần trước rồi, nhưng hôm nay rảnh rỗi tớ mới có dịp viết thư lại cho cậu. Tớ biết rằng cậu cũng nhớ tớ rất nhiều phải không. Đã 2 năm rồi nhỉ, từ ngày cậu theo ba mẹ vào Đà Lạt sinh sống chúng minh không gặp lại nhau thêm một lần nào nữa. Bây giờ cậu có cao và béo lên chút nào không nhỉ? Trong tâm trí của tớ Hà Thương mãi là cô tiểu thư bé nhỏ, xinh xắn, miệng lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Cậu chẳng bao giờ làm người khác buồn lòng, còn tớ thì ít nói và ít cười. Vậy mà hai đứa mình lại trở thành bạn thân chứ, chắc là tụi mình có duyên phải không. Nhưng bây giờ cậu xa tớ rồi, liệu rằng chúng mình có duyên gặp lại không nhỉ.

Hôm trước cậu báo với tớ rằng cậu được đi thi học sinh giỏi môn Toán đúng không, đã biết kết quả chưa. Tớ nghĩ cậu sẽ đạt điểm cao đó, vì cậu học giỏi nhất lớp 3A ngày đó mà. À dạo này cậu có còn sợ sâu như hồi ở quê nữa không. Tớ còn nhớ ngày đó, mỗi lần hai đứa mình đi hái trộm khế nhà hàng xóm, những con sâu khế màu xanh, to ơi là to. Cậu hét toáng lên khiến bà hàng xóm ra đuổi, thế là khế chẳng hái được quả nào mà còn bị bắt quả tang. Hì, ngày đó đúng là vui và đáng nhớ thật Hà Thương nhỉ. Tớ sẽ không quên những năm tháng chúng ta còn học chung lớp, đi học chung đường đâu.

Ba mẹ cậu vẫn khỏe cả chứ, chứng đau lưng của ba cậu dạo này có đỡ hơn không. Cậu vẫn luôn tâm sự chuyện ba mẹ cho tớ nghe, tớ biết cậu lo và thương cho ba lắm.

Mùa này ở trong Đà Lạt chắc mát lắm cậu nhỉ, ở quê mình nắng nóng lắm, tớ đen hết da rồi này vì cái tội buổi trưa hay đi lang thang với đám con nít trong xóm. Gặp lại không biết cậu nhận ra tớ nữa không.

Thân!

Bài làm số 17

Hải Dương, ngày 20 tháng 9 năm 2023

Đức Anh thân mến!

Bây giờ, mình sẽ kể về tình hình lớp cũ, trường cũ cho bạn nghe. Rất vui là lớp 3A của chúng mình, năm nay có mặt đầy đủ ở lớp 4A. Vui hơn nữa là cô Thuỷ tiếp tục làm chủ nhiệm nên cô hiểu rất rõ về từng học sinh, nhờ vậy mà sự giúp đỡ của cô rất có hiệu quả. Tổ 2 của chúng mình không còn bạn nào yếu kém nữa. Không khí thi đua học tập sôi nổi hẳn và điều đáng mừng hơn cả là 10 bạn tổ viên đều đã được kết nạp vào Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.

Bạn thân

Quốc Tùng

Bài làm số 18

Thanh Tâm, ngày 8 tháng 12 năm 20…

Đức Anh thân mến!

Mới chỉ xa nhau vài tháng thôi mà sao tớ thấy nhớ cậu quá. Hôm nay, thay mặt cả lớp, mình có lời hỏi thăm tới cậu.

Bạn thân của cậu

Nguyễn Xuân Hậu

Bài làm số 19

Hà Nội, ngày … tháng … năm …

Bạn Phương Anh yêu quý!

Mình nhận được thư của bạn gửi cho mình từ tuần trước nhưng do mình bận về quê thăm ông bà nên chưa viết thư trả lời cho bạn ngay được. Hôm nay nhân dịp năm học mới mình viết thư thăm bạn để bạn khỏi mong.

Dạo này bạn có khỏe không? Mọi người trong gia đình bạn vẫn khỏe cả chứ? Hè vừa rồi được nghỉ khá lâu như vậy bạn có đi đâu chơi cùng gia đình không, bạn đã làm những gì trong kỳ nghỉ hè vừa rồi vậy?

Mà Phương Anh đã làm quen hết các bạn trong lớp mới chưa. Bạn đã quen được người bạn thân nào chưa đó! Lớp học mới của bạn có vui không? Các bạn ở lớp mới có học tốt như lớp cũ của bọn mình không?

Còn mình và mọi người trong nhà vẫn khỏe. Hè vừa rồi bọn mình được nhà trường tổ chức cho đi chơi dã ngoại rất vui. Vào năm học mới, lớp cũ của bọn mình có thêm 4 bạn mới nữa đấy. Lớp mình vẫn rất vui và học tập tốt, tháng nào cũng xếp hạng nhất toàn khối đó Phương Anh. Mình vẫn rất cố gắng học tập, mình có tin vui báo cho Phương Anh biết là mình được chọn vào đội bồi dưỡng thi học sinh giỏi của trường đấy, mình sẽ cố gắng học thật tốt để đạt giải nhất trong kỳ thi học sinh giỏi tới. Mình cũng mong thư tới sẽ nhận được nhiều tin vui từ bạn.

Mình mong sớm nhận được hồi âm từ bạn!

Bạn thân của Phương Anh

Minh Tinh

Bài làm số 20

Hà Nội, ngày 16 tháng 10 năm 20…

Duy thân mến! Mới đó mà mình đã chuyển trường được gần hai tháng rồi. Hôm nay, mọi việc tương đối ổn định, mình tranh thủ viết thư thăm bạn và gia đình bạn.

Duy ơi! Lâu nay, sức khỏe của bạn gia đình bạn như thế nào ? Tình hình học tập của bạn và các bạn trong lớp ra sao? Các bạn có nhớ đến mình không? Cô giáo chủ nhiệm của lớp mình đều khỏe cả chứ?

Còn mình, từ hôm chia tay với các bạn, chuyển ra trường mới đến nay, mình và gia đình mình vẫn khỏe. Ba mình đi công tác thường xuyên. Mẹ mình về dạy trường gần nhà. Trường mới nơi mình học cách nhà khoảng 500 mét nên sáng sáng, mình đi bộ tới lớp.

Trường mình học cũng khang trang như trường của chúng mình trong đó. Ba dãy nhà lầu được xây dựng theo hình chữ u nên trông rất đẹp. Sân trường là những hàng cây bàng, cây phượng vĩ thẳng tắp. Cành lá xum xuê. Dãy lầu trệt là phòng họp, phòng Ban Giám hiệu, phòng Thư viện, Y tế. Mình học lớp 4 A. Lớp mình có 40 bạn: 21 bạn nam và 19 bạn nữ. Các bạn lớp mình tạo điều kiện giúp đỡ một học sinh mới như mình nên mình cũng đỡ bỡ ngỡ. Chỉ tội, mình nhớ các bạn trong đó lắm. Nghỉ hè, nhất định mình xin ba má cho mình vào Thành phố Hồ Chí Minh thăm các bạn.

Advertisement

Mong thư của Duy.

Bài làm số 21

Nha Trang, ngày… tháng… năm…

Hồng Nhung thân mến

Nhung ạ! Từ lúc Nhung chuyển trường, lớp mình ai cũng nhắc đến cậu. Chúng mình nhớ nhất là tài kể chuyện tiếu lâm của cậu. Cả nhóm cười vỡ bụng mà cái mặt của cậu vẫn tỉnh queo như không có chuyện gì xảy ra. À này, cậu còn nhớ cô Mỹ Hằng chứ? Cô vẫn tiếp dạy khối lớp 3, cô vẫn hay hỏi thăm cậu khi gặp bọn mình. Còn thằng Trung “tồ” nó học tiến bộ lắm. Học kì vừa qua, cậu ta xếp thứ mười lăm, cu cậu mừng quýnh. Nó đã hết bệnh ngủ gật trong lớp rồi. Hương “tóc vàng” học vẫn chăm và luôn dẫn đầu lớp. Mình ráng dữ lắm mà cũng đành phải ngậm bồ hòn đứng sau nó một bậc, thế mới tức chứ! Còn điều này nữa. Vừa rồi hội diễn văn nghệ toàn trường, lớp mình có ba tiết mục: một kể chuyện, một đơn ca và một tiết múa. Đơn ca và múa đạt giải nhất, còn kể chuyện đạt giải ba. Giá như có Hồng Nhung thì giải nhất kể chuyện đã thuộc về lớp mình rồi. Tháng này, lớp mình nhận cờ đỏ. Các bạn mừng lắm. Bố mình bảo, cuối năm mình đạt học sinh giỏi, bố sẽ mua cho một cái máy vi tính vừa học vừa giải trí. Mình đang rất cố gắng. Khi nào có tin vui mình sẽ báo tin liền cho cậu. Cậu cũng phải tranh thủ thì giờ viết thư về kẻo chúng nó mong lắm đấy.

Thư đã dài, mình dừng bút đây. Cho mình gửi lời chúc sức khỏe hai bác và bé Phương Như.

Bạn thân

Trần Ngọc Bích

Bài làm số 22

Nga thân yêu!

Hà Nội đang mưa và lạnh, tớ thấy nhớ bạn vô cùng. Bạn đã xa tớ bao lâu rồi nhỉ? Có phải mới chỉ có năm ngày không? Sao mà tớ thấy lâu thế! Từ lúc bạn xa tớ đến giờ, không có ai đi ăn kem với tớ nữa, không còn ai đi lang thang buổi tối với tớ ở bờ Hồ nữa. Tớ chưa bao giờ chơi thân với ai cho tới khi gặp bạn. Nhớ lần đầu nhìn thấy bạn, tớ cũng không thích đâu, vì hồi đấy trông bạn hiền quá! Mà tớ thì cá tính giống con trai, tớ nghĩ chúng ta không bao giờ có thể là bạn của nhau được. Nhưng có một điều kỳ diệu đã xảy ra, trong một lần trời mưa to, tớ thì không mang theo áo mưa nên bạn đã rủ tớ đi chung áo mưa với bạn vì chúng ta ở gần nhà nhau. Chính cái lần ấy, tớ đã coi bạn là người bạn tốt của tớ.

Bạn thân,

Phương xinh đẹp

Bài làm số 23

Nam Định, ngày …. tháng…. năm …..

Na thân mến!

Vừa rồi, mình đi du lịch về và được bố mẹ mình kể rằng cậu đã chuyển vào Thành phố Hồ Chí Minh để học tập và sinh sống cùng với gia đình. Hôm nay, vào một ngày Nam Định với những cơn gió báo hiệu mùa thu đã gần về, mình lại nhớ đến chúng ta năm nào và viết vội mấy dòng thư cho cậu!

Dạo này cậu thế nào rồi? Bố mẹ cậu trong đó vẫn ổn chứ? Việc học của cậu thế nào rồi? Vào trong đó, cậu đã quen với môi trường sống và những người mới hay chưa? Khí hậu, thức ăn ở đó có phù hợp với cậu hay không? Còn mình thì vẫn ổn, công việc của gia đình mình vẫn tốt và thuận lợi!

Mình còn nhớ khi cậu còn ở đây, cứ mỗi khi xuân sắp lại, chúng ta lại háo hức, hồi hộp chờ những bộ quần áo mới mà bố mẹ sẽ chuẩn bị cho chúng ta, rồi vào những đêm giao thừa, ta lại cùng nhau đi lấy lửa và cùng chúc nhau một năm mới với nhiều niềm vui và hạnh phúc. Những mùa hè, có khi trời nắng, ta lại cùng nhau đi hái trộm sen và có lần cậu đã ngã đấy, cậu có còn nhớ không? Rồi vào những ngày thu, chúng ta lại háo hức chuẩn bị sách vở và đồ dùng cho một năm học mới và gọi nhau đi học mỗi sáng, nắm tay nhau đi trên con đường làng quen thuộc. Khi đông giá lạnh sang, trong những chiếc áo ấm, ta cùng nhau chia sẻ miếng ngô nướng, củ khoai nóng,… Bao nhiêu những kỉ niệm ấy cứ lần lượt hiện về trong tâm trí mình tựa như một thước phim quay chậm.

Thân ái

Na

Phan Thị Na

Bài làm số 24

Hà Nội, ngày … tháng … năm …

Thúy yêu quý của tớ!

Vì sắp đến Noel, nên lớp mình lại ráo riết tập luyện văn nghệ. Vẫn là tiết mục hát tốp ca truyền thống như năm ngoái. Nhưng lại thiếu giọng ca chính là Thúy nên mọi người thấy khó khăn lắm. Chỉ ước gì Thúy sẽ trở về học ở đây với mọi người như ngày xưa thôi.

Ở lớp, có nhiều chuyện thú vị lắm. Nhưng mình không muốn viết ra ở đây. Chờ Tết này, Thúy về Hà Nội chơi, tớ sẽ kể trực tiếp cho cậu nghe. Nhé?

Nhớ cậu rất nhiều!

Bạn thân của cậu

Trâm Anh

Nguyễn Trâm Anh

Bài làm số 25

Đà Nẵng, ngày … tháng … năm …

Tuấn thân mến!

Xin lỗi vì đến bây giờ mình mới viết thư trả lời cậu được. Tất cả là do mấy hôm nay mình bận ôn thi học kì nên không có thời gian. Hôm nay, vừa thi xong, về đến nhà là mình viết thư cho cậu liền.

Trước hết, cảm ơn những lời hỏi thăm của cậu. Mình và mọi người ở đây vẫn khỏe. Thầy cô và các bạn ở lớp ai cũng nhớ cậu lắm. Chỉ mong cậu có dịp về đây để mọi người được đi chơi cùng nhau thôi. Mà không biết, cậu chuyển ra Hà Nội học như vậy, thì đã quen với môi trường học tập ở đó chưa nhỉ? Mình chỉ lo thành tích của cậu bị ảnh hưởng thôi? Mà có khi mình lo xa quá nhỉ, vì Tuấn học rất giỏi mà.

Từ lúc cậu và gia đình chuyển đi, mình nhớ cậu rất nhiều. Lần ôn thi này, không có cậu, mình đã một mình soạn đề cương các môn đấy. Mình phải soạn tận bốn ngày mới xong. Đến lúc cô chữa, còn sai nhiều lỗi nữa. Nhưng dù sao thì mình cũng đã tự mình làm hết bài tập, thật đáng khen phải không? Trong suốt cả học kì vừa rồi, mình đã học tập nghiêm túc, chăm chỉ hơn. Mình cũng đã tham gia vào nhiều hoạt động tập thể nữa. Hôm 20/11, mình cùng mọi người đến trang trí hội trường suốt cả ngày chủ nhật. Tuy mệt mỏi, lại còn lem hết cái áo phông màu vàng mình thích, những vẫn vui lắm. Nhưng giá mà có Tuấn ở đó thì mình và các bạn còn vui hơn nữa cơ.

Nhớ cậu nhiều!

Bạn tốt của cậu

Hưng

Lê Tuấn Hưng

Bài làm số 26

….., ngày …. tháng…. năm……

Chiến thân mến!

Đã lâu rồi chưa gặp cậu, tớ nhớ cậu quá. Hôm nay tớ viết thư hỏi thăm sức khỏe của cậu và gia đình, cũng để báo cho cậu về tình hình học tập của tớ.

Lớp tớ có 44 bạn, hai mươi hai bạn trai và hai mươi hai bạn gái. Vì lớp tớ lớp chọn nên các bạn trong lớp tớ học khá lắm. Tớ thì chỉ mới theo kịp được thôi chứ học vẫn bình thường thôi. Trong giờ học, thỉnh thoảng các bạn ấy cũng đùa nghịch, nhưng vẫn học đều. Lớp trưởng lớp tớ, bạn Huyền và hai bạn lớp phó, Thái và Yến rất gương mẫu. Các bạn ấy chỉ cho bọn tớ cách học tốt để khi cô hỏi bài, bạn nào cũng thuộc. Các bạn ấy học rất giỏi và chăm, luôn luôn được chọn đi thi học sinh giỏi Toán – Tiếng Việt. Tuy lớp tớ chưa được là lớp xuất sắc nhưng lớp vẫn là lớp tiên tiến – xuất sắc của trường.

Mấy hôm trước, tớ, cái Linh và cái Trúc Anh đi ăn chè. Cả buổi bọn tớ chỉ nói về cậu thôi. Cậu vốn hiền lành, dễ mến, lại còn “Hào phóng” nữa chứ! Lần nào đi ăn chè cậu cũng xung phong bao. Những ngày vui vẻ ấy sao trôi qua nhanh quá. Bây giờ, cậu ở Mỹ, tớ ở Việt Nam, ít nhất phải hai năm nữa mới được gặp lại người bạn thân thiết năm nào.

Ôi! thư đã dài thế này rồi ư? Thôi tớ phải dừng bút đây. Tớ chúc cậu xinh xắn, học giỏi và luôn luôn là bạn tốt của tớ.

Bạn thân của cậu

Chiến

Tập Làm Văn Lớp 2: Viết 4 – 5 Câu Về Tình Cảm Của Em Với Thầy Cô Dàn Ý & 26 Đoạn Văn Mẫu Lớp 2

Viết 4 – 5 câu về tình cảm của em với thầy cô

Tài liệu bao gồm dàn ý và 26 đoạn văn mẫu lớp 2, các em học sinh sẽ có thêm ý tưởng để hoàn thiện bài viết của mình. Nội dung chi tiết ngay sau đây.

Giới thiệu tên của thầy/cô giáo.

Kể về việc thầy/cô đã chăm sóc, dạy dỗ em.

Tình cảm dành cho thầy/cô giáo: yêu mến, biết ơn…

Năm lớp một, em được học cô Nguyễn Thanh Tú. Trong kí ức của em, cô rất xinh đẹp và dịu dàng. Nhưng em ấn tượng nhất với giọng nói của cô. Mỗi lúc cô giảng bài, chúng em đều chăm chú lắng nghe. Giờ học của cô rất vui vẻ và thú vị. Cô cũng dạy cho chúng em nhiều bài học bổ ích. Em cảm thấy yêu quý và kính trọng cô rất nhiều.

Cô Hà Lan là giáo viên chủ nhiệm của em. Năm nay, cô bốn mươi hai tuổi. Nhưng cô vẫn còn xinh đẹp và trẻ trung lắm. Giờ học của cô luôn diễn ra sôi nổi. Chúng em vừa được học bài, vừa được thư giãn bằng các trò chơi thú vị. Vào giờ giải lao, cô sẽ trò chuyện với học sinh. Đối với em, cô giáo còn là một người bạn nữa. Em yêu quý cô lắm!

Năm lớp một, em được học thầy Cường. Thầy là giáo viên dạy môn Thể dục. Thầy có dáng người khá cao. Khuôn mặt rất hiền từ. Thầy còn rất hài hước nữa. Giờ học của thầy luôn diễn ra sôi nổi và vui vẻ. Em cảm thấy kính trọng thầy. Và em rất mong thầy sẽ luôn mạnh khỏe để tiếp tục dạy chúng em.

Thầy Đức Anh là giáo viên chủ nhiệm của em hồi lớp một. Năm nay, thầy đã ngoài năm mươi tuổi. Nhưng thầy vẫn còn rất tâm huyết và nhiệt tình. Thầy còn khá vui tính và thân thiện. Thầy luôn giúp đỡ và tận tình với học sinh. Em rất kính trọng và ngưỡng mộ thầy.

Giáo viên chủ nhiệm của em là thầy Đức. Em cảm thấy rất kính trọng thầy. Mỗi giờ học, thầy đều say sưa giảng bài. Thầy cũng là một giáo viên tâm lí. Thầy thường chia sẻ và trò chuyện với chúng em. Các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn luôn nhận được sự giúp đỡ. Em mong thầy sẽ luôn khỏe mạnh để tiếp tục công tác tốt.

Cô Thư là giáo viên chủ nhiệm của em. Năm nay, cô ba mươi sáu tuổi. Cô là một giáo viên rất tâm huyết. Em rất quý mến cô. Mỗi giờ học của cô đều rất vui vẻ và thú vị. Cô giảng bài rất nhiệt tình. Ngoài giờ học, cô cũng hay hỏi thăm chúng em. Cô đã dạy cho em nhiều bài học bổ ích. Em rất kính trọng cô Thư.

Giáo viên chủ nhiệm của lớp em là cô Hằng. Năm nay, cô bốn mươi tuổi. Dù vậy, cô vẫn rất trẻ trung và xinh đẹp. Mỗi giờ học của cô đều vui vẻ và thú vị. Chúng em đã học được nhiều kiến thức bổ ích. Cô luôn quan tâm và yêu thương học trò. Em cảm thấy cô rất gần gũi và thân thiết. Cô giống như người thân của em vậy. Em mong cô luôn khỏe mạnh để tiếp tục công tác tốt.

Năm nay, lớp em có giáo viên mới. Tên của cô là Nguyễn Thị Bích Loan. Ấn tượng ban đầu của em về cô là sự tốt bụng, lòng nhiệt tình. Em rất thích nụ cười ấm áp của cô. Lớp em luôn cảm thấy yêu mến và kính trọng cô. Nhờ có thầy, giờ học văn đã trở nên thú vị hơn. Thầy cũng rất tâm lí, hay trò chuyện với chúng em. Em mong thầy luôn khỏe mạnh, sống hạnh phúc.

Cô giáo chủ nhiệm của em tên là Hà. Cô là một giáo viên dễ mến. Mỗi giờ học, cô đều giảng bài rất say sưa. Nếu có bạn không hiểu, cô sẽ giảng lại. Trong giờ tập viết, cô cầm tay uốn nắn cho chúng em từng nét chữ. Em cảm thấy yêu mến, biết ơn cô rất nhiều.

Thầy Đức là giáo viên dạy thể dục. Thầy rất vui tính. Mỗi tiết học thể dục, em đều cảm thấy vui vẻ. Thầy kiên nhẫn dạy cho từng động tác thể dục cho chúng em. Vào giờ giải lao, thầy còn kể chuyện cho chúng em nghe. Em rất yêu mến thầy.

Em rất yêu mến cô Lan Anh. Cô là giáo viên dạy Mĩ thuật. Giờ học của cô đều rất bổ ích. Cô đã dạy chúng em cách vẽ tranh, tô màu. Thỉnh thoảng, cô còn kể chuyện cho cả lớp nghe. Chúng em đều rất quý mến cô.

Thầy giáo chủ nhiệm của lớp em tên là Hoàng. Thầy thầy giảng bài rất dễ hiểu. Mỗi giờ kiểm tra, thầy luôn nhắc nhở chúng em làm bài cẩn thận. Ngoài giờ học, thầy sẽ chia sẻ, trò chuyện với chúng em. Em rất kính trọng thầy giáo của mình.

Thầy Đức là giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Thầy là một giáo viên rất tâm huyết. Bởi vậy, học sinh đều rất kính trọng thầy. Không chỉ vậy, thầy cũng rất quan tâm đến học sinh. Thỉnh thoảng, thầy lại trò chuyện, chia sẻ với chúng em. Em rất yêu quý thầy giáo của mình.

Cô Hòa là giáo viên chủ nhiệm của em. Năm nay, cô ba mươi sáu tuổi. Cô là một giáo viên rất tâm huyết. Mỗi giờ học của cô đều rất vui vẻ và thú vị. Cô hay hỏi han, quan tâm đến chúng em. Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của mình.

Giáo viên chủ nhiệm của lớp em là cô Thảo. Năm nay, cô bốn mươi tuổi. Cô rất giỏi và tài năng. Em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ cô. Những giờ học của cô đều rất bổ ích. Cô còn quan tâm và chia sẻ với chúng em. Em rất yêu quý và kính trọng cô.

Năm lớp một, em được học thầy Hùng. Năm nay, thầy bốn mươi tuổi. Thầy là một giáo viên rất tâm huyết. Học sinh đều rất kính trọng thầy. Thầy đã dạy chúng em cách viết chữ, làm toán. Không chỉ vậy, thầy còn rất yêu thương học sinh. Em rất yêu quý và biết ơn người thầy đầu tiên của mình.

Giáo viên chủ nhiệm của lớp em là cô Hà. năm nay, cô ba mươi hai tuổi. Cô rất xinh đẹp, lại hiền dịu. Em ấn tượng nhất với giọng nói ấm áp của cô. Mỗi khi đến lớp, cô thường mặc áo dài. Các tiết học của cô đều vui vẻ, bổ ích. Không chỉ vậy, cô còn rất quan tâm đến học sinh. Em rất kính trọng và yêu mến cô giáo của mình.

Cô Phương Anh là giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Năm nay, cô đã ngoài bốn mươi tuổi. Nhưng cô còn rất trẻ trung. Trong lớp học, cô luôn dịu dàng, quan tâm đến chúng em. Thỉnh thoảng, cô còn trò chuyện với cả lớp nhiều điều. Em rất quý mến cô. Em mong cô sẽ luôn khỏe mạnh, vui vẻ.

Thầy Cường là giáo viên dạy thể dục. Năm nay, thầy đã ngoài bốn mươi tuổi. Nhưng thầy vẫn còn rất trẻ trung. Trong giờ học, thầy luôn kiên nhẫn với học trò. Thỉnh thoảng, thầy còn trò chuyện với học trò. Em cảm thấy rất quý mến thầy.

Năm nay, lớp em được học thầy Đức. Thầy là một giáo viên nhiệt tình, tâm lí. Trong giờ học, thầy giảng bài rất nhiệt tình. Em đã học được nhiều bài học bổ ích từ thầy. Thỉnh thoảng, thầy còn tổ chức các trò chơi để cả lớp giải trí. Thầy cũng rất gần gũi, yêu mến học trò. Em mong thầy sẽ luôn khỏe mạnh để tiếp tục dạy dỗ chúng em.

Năm nay, lớp em có giáo viên chủ nhiệm mới. Tên của cô là Hoàng Thu Thương. Ngày đầu tiên đến lớp, cô mặc một bộ áo dài màu tím. Lúc đó, chúng em đều cảm thấy cô thật xinh đẹp. Điều em ấn tượng nhất là giọng nói nhẹ nhàng của cô. Cô cũng rất yêu thương và quan tâm đến chúng em. Em yêu quý cô lắm.

Thầy Quang là giáo viên chủ nhiệm của chúng em. Ấn tượng ban đầu của em là thầy rất nghiêm khắc. Ngày đầu tiên đến lớp, thầy đã đặt ra rất nhiều nội quy cho cả lớp. Sau một thời gian, chúng em đều cảm thấy quý mến thầy. Các tiết học của thầy đều rất vui vẻ. Thầy thường tổ chức trò chơi để chúng em tiếp thu kiến thức dễ hơn. Thầy cũng rất tâm lí, hay trò chuyện với chúng em. Em rất kính trọng và quý mến thầy.

Advertisement

Cô Minh Thư là giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Cô là người mà em cảm thấy rất kính trọng và yêu mến. Năm nay, cô ba mươi sáu tuổi. Cô rất xinh đẹp và dịu dàng. Trong giờ học, cô luôn giảng dạy cho học sinh rất tận tình. Cô khá vui tính, lại yêu thương học trò. Mỗi giờ học của cô đều rất vui vẻ và thú vị. Cô hay hỏi han, quan tâm đến chúng em. Em rất thích học cô Thư.

Em rất kính trọng thầy Hoàng. Thầy là giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Năm nay, thầy ba mươi tư tuổi. Thầy là một giáo viên nhiệt tình. Khi chúng em không hiểu bài, thầy đều kiên nhẫn giảng lại. Có đôi khi, thầy còn cầm tay từng bạn hướng dẫn cách viết chữ. Nhờ có thầy mà chúng em đã học được nhiều điều hay. Em cảm thấy rất ấn tượng về giọng nói trầm ấm của thầy. Em mong là thầy sẽ luôn khỏe mạnh để dạy dỗ được nhiều học sinh hơn.

Cô Thảo là giáo viên Mĩ thuật của lớp em. Mỗi tuần, chúng em được gặp cô hai buổi. Năm nay, cô bốn mươi tuổi. Nhưng cô vẫn còn rất trẻ trung. Cô rất xinh đẹp, lại dịu dàng. Trong các giờ học, cô luôn giảng bày hăng say. Ngoài giờ học, cô sẽ trò chuyện, chia sẻ với chúng em. Chúng em đã được học cách vẽ tranh rất vui vẻ. Em rất quý mến cô giáo của mình.

Thầy Minh là giáo viên dạy môn Thể dục của lớp em. Năm nay, thầy bốn mươi tư tuổi. Thầy là một giáo viên nhiệt tình, tâm huyết. Mỗi giờ học thể dục, em đều cảm thấy rất vui vẻ, bổ ích. Thỉnh thoảng, thầy hay cho chúng em chơi trò chơi vận động. Thầy Minh cũng rất quan tâm đến học trò của mình. Chúng em đã được thầy dạy cho nhiều nhiều điều hay lẽ phải. Em rất kính trọng thầy.

Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Câu Chuyện Về Tính Trung Thực (Dàn Ý & 16 Mẫu) Kể Chuyện Đã Nghe, Đã Đọc Lớp 4

Đề bài: Kể một câu chuyện mà em đã được nghe, được đọc về tính trung thực – SGK Tiếng Việt 4 tập 1 trang 49.

Dàn ý kể về lòng trung thực

Mở bài:

Ở phần mở đầu, các em sẽ dẫn dắt tới câu chuyện “Kể về lòng trung thực” mà em định kể hoặc viết trong bài. Ví dụ: em nghe hoặc đọc nó từ đâu (nghe mẹ hoặc bà kể, nghe thầy cô kể lại, hay là mình tự đọc, tự chứng kiến, và tự mình làm,…)

Thân bài

Ở phần nội dung thân bài, các em sẽ bắt đầu kể chi tiết câu chuyện. Diễn biến câu chuyện đó ra sao. Có phần nào quan trọng nhất, hoặc phần nào em tâm đắc nhất

Các em nên kể theo từng đoạn nhỏ để người nghe hoặc người đọc dễ nắm bắt về tấm gương lòng trung thực. Và kết thúc của câu chuyện như thế nào.

Kết bài

Trong phần cuối cùng của bài viết, các em sẽ nêu lên những suy nghĩ, tình cảm của mình về câu chuyện. Về những bài học, đức tính mà em học được qua câu chuyện đó.

Em cũng cần bày tỏ cảm nghĩ của em về tính trung thực có ý nghĩa như thế nào và là tấm gương để mọi người noi theo.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 1

Có một nhà buôn nọ không bao lâu trở nên giàu có. Chẳng ai biết họ làm ăn thế nào, đành cho là người ta có hồng phúc. Thực ra là phường mua gian bán lận. Họ chế ra một cái cân, cán rỗng, trong đổ mấy giọt thủy ngân, hai đầu bít đồng, trông bề ngoài y như trăm nghìn cái cân khác.

Thành ra, họ muốn cân giả cũng được, muốn cân non cũng được; cân già thì nghiêng cán cân về đằng quả cân, mấy giọt thủy ngân chảy về phía ấy, cân non thì nghiêng cán cân về đằng đĩa cân, mấy giọt thủy ngân chảy về phía này. Cũng cái cân ấy, khi bán hàng thì khác mà khi mua hàng lại khác, bao giờ phần lợi cũng về họ. Ai kêu ca, họ nói trơn như nước chảy:

– Thì các ông, các bà cứ xem mặt cân! Nó có thiên vị ai đâu! Chúng tôi buôn ngay bán thật, chỉ lấy công làm lãi, chứ hay gì cái thói lừa đảo, buôn năm bán mười! Tội để cho ai! Giàu như thế có bền đâu!

Vợ chồng nhà ấy có hai đứa con trai, mặt mũi kháu khỉnh đáo để. Một hôm, chúng đau bụng rồi lăn đùng ra chết cả hai. Hai vợ chồng rầu rĩ than vắn thở dài, nghĩ bụng chắc mình ăn ở thất đức nên trời báo. Một hôm, họ cùng nằm mơ thấy một ông lão đầu tóc bạc phơ, mặt mũi phương phi, đến mắng:

– Chúng mày buôn bán lừa lọc, quen thói gian tham. Chúng mày che được mắt người trần, chứ không che được mắt Thần, Phật. Chúng mày sớm biết mà sám hối, ăn ở thật thà, lo làm điều hay điều tốt thì Trời sẽ ngoảnh mặt lại, cho chúng mày hai đứa con khác mà nối dõi.

Tỉnh dậy, hai vợ chồng ngồi bàn đi bàn lại, chần chừ hồi lâu rồi quyết bỏ cái cân tai ác ấy bằng cách đem chẻ cân. Khi chẻ ra, họ thấy trong cán cân có mấy giọt máu đỏ tươi.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 2

Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Em đã làm được một việc tốt là nhặt được của rơi, trả lại cho người đánh mất.

Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chầm chậm, vừa đưa mắt tìm kiếm chủ nhân của nó..

Một lúc lâu sau, vẫn không thấy ai. Em đoán người đánh rơi chiếc túi đã đi xa hoặc không biết là mình đánh rơi. Mà nếu biết, chắc giờ này họ đang loay hoay tìm trên những đoạn đường đã qua. Người ấy là ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi ấy đựng những gì? Thế nào lại chẳng có tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc? Bao câu hỏi cứ dồn dập hiện lên trong óc em. Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa. Những người chạy xe máy hay xe đạp trên đường không một ai chú ý tới em đang ngơ ngác với chiếc cặp trên vai và chiếc túi lạ trên tay.

Em nghĩ ngợi, phân vân mãi: Trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua áo quần mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu. Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Bỗng dưng, tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động như văng vẳng đâu đây: “Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hồ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…”.

Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!

Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.

Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chỉ có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:

– Có chuyện chi đó cháu ?

– Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!

Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai triệu tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu cầu em ghi tên và địa chỉ xuống phía dưới.

Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách Đội tuyên dương trong tiết chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ.

Đó chính là chủ nhân của chiếc túi. Bác cảm ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn để mua sách vở hoặc đồ chơi nhưng em nhẹ nhàng từ chối.

Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 3

Bác Hồ đã từng dạy các cháu nhi đồng “Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”. Cậu bé đánh giày bên hè phố kia quả thực là cháu ngoan của Bác. Bởi cậu đã rất thật thà.

Hôm nay, cậu lại xách đồ nghề của mình đi làm. Cậu bé chừng sáu, bảy tuổi, chắc sống ngay khu này. Trời lạnh, nhưng cậu chỉ mặc một chiếc áo len đã sờn màu, mỏng dính. Đôi chân đi đôi dép lê màu đen, ố vàng những vết đất. Chắc cơn mưa phùn tối qua làm đường trơn bẩn nên đôi chân cậu cũng vấy bẩn theo. Cậu bước vào một sảnh của quán cà phê. Lần lượt tới từng bàn và hỏi những vị khách ngồi đó có đánh giày không. Một vài vị khách lắc đầu. Bước tới bàn ở góc, cậu bé bị vị khách quát lớn “Đi ra chỗ khác cho người ta làm việc”. Cậu cúi mặt bỏ đi. Rồi ngay sau đó, vị khách lại gọi cậu bé lại. Cởi đôi giày đen của mình cho cậu bé lau lau, chùi chùi.

Khi vị khách đi ra bãi đỗ xe, cậu bé kia chạy nhanh theo và hình như gọi gì đó. Nhưng vị khách đã lên xe và phóng đi. Tới ngã tư đèn đỏ, vị khách đỗ xe dừng đến ngay bên vệ đường. Nhìn qua gương, anh thấy cậu bé đang chạy đuổi theo. Anh liền tấp xe lên vỉa hè. Cậu bé chạy nhanh tới, thở hổn hển và nói:

– Chú ơi! Chú trả tiền nhầm ạ.

Vị khách ngạc nhiên nhìn cậu.

– Chú đánh giày hết hai mươi ngàn đồng, chú đưa nhầm cháu thành năm trăm ngàn đồng rồi ạ. – Vừa nói, cậu bé vừa xòe tờ tiền ra đưa lại cho vị khách.

Vị khách mỉm cười, nhìn xung quanh và nói: “Cháu có thích ăn bánh không?” Cậu nhìn vị khách với đôi mắt ngơ ngác khó hiểu. Vị khách tiếp lời: “Chú sẽ tặng cháu một chiếc bánh thật ngon.”

Cậu bé cầm chiếc bánh mừng rỡ. Có lẽ, đó là khuôn mặt hạnh phúc của một cậu bé nghèo khổ nhưng thật thà. Cậu lại tiếp tục đi quanh phố để chăm chỉ làm công việc của mình.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 4

Hôm ấy, em đi chợ mua rau cho mẹ. Hàng cô Loan là hàng rau lớn nhất chợ Hạnh Thông Tây. Cô Loan bán rau củ cả giá bán lẻ và bán buôn nên rất đông khách hàng.

Em chào cô Loan rồi đưa tờ giấy ghi các món rau để cô lựa rau cho mẹ. Một vài món rau em biết chọn, em tự lựa và để vào túi ni-lông chờ cô tính tiền. Em mua không nhiều, chỉ độ hơn hai mươi ngàn tiền rau. Em đưa cô Loan tờ giấy bạc năm mươi nghìn. Cô Loan đếm tiền trả lại. Ơ hay, cô trả lại cho em những hai trăm mười tám ngàn đồng. Có lẽ tờ giấy bạc hai trăm nghìn có màu hơi giống tờ giấy bạc mười nghìn đồng nên cô Loan nhầm lẫn. Em lễ phép thưa:

– Thưa cô, cô trả lại tiền cho cháu nhầm rồi. Cháu chỉ đưa cho cô năm mươi nghìn mà!

Cô Loan cầm số tiền em đưa lại, rối rít:

– May quá, cô cảm ơn con nghen. Con thật thà đáng khen lắm!

Cô Loan trả lại đúng tiền cho em, em vui vẻ ra về.

Trên đường về nhà, lòng em lâng lâng vui lạ. Em vui sướng vì mình đã thật thà không tham lam số tiền cô Loan trả nhầm. Hôm đó, mẹ rất vui khi nghe em thuật lại chuyện.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 5

Hôm ấy là ngày kiểm tra học kì môn Toán. Em đọc đề bài và chỉ làm được một câu duy nhất.

Em cắn bút đọc đi, đọc lại đề bài, không có một tý kiến thức nào lóe lên trong đầu. Em không đổi được đơn vị, không biết toán giải làm mấy bước tính. Cả cái hình vẽ tam giác, tứ giác cũng rối mù, rối tinh lên. Em nhìn xung quanh: các bạn cắm cúi viết, đưa tay nhẩm tính. Chỉ có mình em ngơ ngác, dốt đặc. Em chưa biết tính sao thì một tờ giấy tròn vo lăn nhẹ dưới chân. Em nhặt viên giấy, mở ra xem. Đầu trang giấy là dòng chữ: “Bạn viết nhanh lên. Sắp hết giờ rồi!”, dưới đó là bài giải đề bài đang kiểm tra. Thế này là tốt hay tệ đây? Em tự hỏi mình rồi quyết định gấp tờ giấy vuông lại. Em không thể trả lại tờ giấy được vì thầy giáo xem thi sẽ phạt. Hồi lâu, chuông báo hết giờ vang lên. Em nộp bài làm chỉ có một câu của mình rồi thu xếp ra về. Đóng cặp lại, ngẩng đầu lên, em thấy Hùng đứng trước bàn mình. Hùng hỏi:

– Bạn chép kịp không?

Em chia tờ giấy gấp vuông đưa trả lại cho Hùng nói nhỏ:

Hùng tròn mắt:

– Bạn sẽ không đạt điểm tốt trong kì thi.

Em gật đầu:

– Mình sẽ tự học và phải học chăm chỉ. Còn đến ba kỳ thi nữa cơ mà.

Bài kiểm tra lần ấy em chỉ đạt một điểm và một dấu chấm hỏi. Anh trai em suýt cho em một trận đòn dữ. Em chỉ nói rất nhỏ:

– Em xin hứa sẽ tự học chăm chỉ.

Em bắt đầu học và làm bài tập từ tiết đầu của năm học. Chỗ nào không hiểu em hỏi anh trai em. Ba lần thi sau. Em đều đạt điểm mười.

Chuyện xảy ra từ hồi em học lớp ba. Cái điểm một lần thi ấy làm các bạn thắc mắc. có bạn cười nhạo em. Riêng em,em vui vì mình đã quyết định đúng theo lời cô giáo dạy: “Phải trung thực khi làm bài!”.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 6

Như bao buổi tối khác, hôm đó khi đã học xong bài, em nằm trong vòng tay mẹ để nghe mẹ kể chuyện. Mỗi ngày mẹ đều kể chuyện cho em nghe trước khi đi ngủ. Hôm ấy, mẹ không kể chuyện cổ tích, ngụ ngôn hay truyện cười. Mẹ kể chuyện của mẹ – một người trung thực.

Năm em học lớp 2, để có tiền nuôi em và các chị đi học, ngoài việc đồng áng mẹ còn tranh thủ đi mua sắt vụn nữa. Những buổi trưa, khi chuẩn bị cho 3 chị em bữa ăn sau giờ học, dặn dò từng đứa công việc buổi chiều, mẹ lại đạp xe đi đến từng nhà để mua giấy, nhựa, sắt… tất cả những gì có thể bán được không kể nắng mưa.

Mẹ kể: Có những hôm may mắn, vào gia đình người ta vừa có tiệc, mẹ mua được rất nhiều thứ, mẹ vui lắm vì lại có được thêm tiền cho các con mua thêm sách, vở. Nhưng cũng có những hôm, mẹ đến khi người ta ngủ trưa, có người tỏ ra cáu gắt, mẹ luôn bình tĩnh, nói lời xin lỗi và đi ra. Từ khi có nghề tay trái, mặc dù là buôn bán nhưng mẹ chưa để ai mất lòng.

Mẹ nhắc lại lần mẹ nhớ nhất: Hôm đó, trời cũng nắng chang chang, mẹ đang đi, có tiếng gọi: Sắt vụn, vào đây nhặt ít đồ, mẹ quay xe và vào nhặt những vỏ lon, sách cũ. Người phụ nữ bán đồ cho mẹ đã đi vào nhà, để cho mẹ tự phân loại rồi cân. Đang miệt mài phân loại giấy viết, giấy in, báo thì mẹ phát hiện một chiếc phong bì đã mở, bên ngoài có dòng chữ: Gửi con gái. Mẹ thấy bên trong vẫn có thư và hai tờ 200 nghìn. Mẹ đã biết đó là thư bố gửi cho con gái khi ông đi làm xa cùng với tiền chắc là cũng cho con mua sách vở hoặc nộp tiền học như trách nhiệm của mẹ với các con mình. Mặc dù số tiền đó bằng cả tháng mẹ đi gom sắt vụn nhưng mẹ hiểu tấm lòng của những người cha cũng đoán rằng người con vẫn dành dụm nên mẹ gọi người phụ nữ ra và trao lại cho bà.

Người phụ nữ ra nhận trong sự vui mừng và ngạc nhiên: Con gái tôi học Đại học, mỗi lần viết thư về, bố nó vẫn cho tiền để đóng học. Chắc nó để dành, lần sau về lấy, cảm ơn chị quá! Chị thật tốt bụng, cảm ơn chị rất nhiều.

Mẹ kể lại câu chuyện về nghề sắt vụn của mình trong niềm vui, mẹ không nói với em bài học nhưng em biết mẹ muốn khuyên rằng: Sống phải giữ cho mình tấm lòng trong sạch, sự trung thực, không tham lam, dối trá. Em cũng đã ghi lại câu chuyện ấy vào sổ nhật lý của mình. Em rất ngưỡng mộ mẹ em.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 7

Trong những việc tôi đã đọc về tính trung thực thì câu chuyện những hạt thóc giống để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất.

Thuở xưa có một ông vua cao tuổi muốn tìm người nối ngôi. Vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một thúng thóc về gieo và giao hẹn: ai thu được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi và ai không có thóc sẽ bị trừng phạt.

Ở làng nọ có chú bé tên là Chôm mồ côi cha mẹ. Cậu cũng đi nhận thóc về và cố chăm sóc mà không một hạt thóc nào nảy mầm. Đến vụ thu hoạch, mọi người chở thóc về kinh đô thu nộp cho nhà vua. Chôm lo lắng, đến trước vua quỳ tâu:

– Tâu bệ hạ! Con không làm sao cho thóc của người nảy mầm được.

Mọi người sững sờ trước lời thú tội của Chôm. Nhưng nhà vua đã đỡ chú bé dậy, ôn tồn nói:

– Trước khi phát thóc giống, ta đã cho luộc kỹ rồi. Lẽ nào chúng còn nảy mầm được. Những xe thóc đầy ắp kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta.

Rồi nhà vua dõng dạc tuyên bố:

– Trung thực là đức tính quý nhất của con người. Ta sẽ truyền ngôi cho chú bé trung thực và dũng cảm này.

Chôm được truyền ngôi và trở thành một ông vua đức trí hiền tài.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 8

Em đã được đọc rất nhiều truyện cổ tích, truyện thiếu nhi. Một câu chuyện mà em nhớ mãi đó là chuyện Ba lưỡi rìu. Câu chuyện nói về lòng trung thực của con người.

Con người ấy là anh tiều phu cùng kiệt ở một làng xa xôi nọ. Gia tài của anh chỉ có một chiếc rìu đốn củi để sống qua ngày. Một hôm, anh chặt củi bên bờ sông. Vừa chặt được vài nhát thì rìu gãy cán, văng lưỡi rìu xuống đáy sông. Anh tiều phu buồn rầu than thở:

– Khổ quá! Mình chỉ có mỗi chiếc rìu này, giờ đã mất, biết sống sao đây? Vừa lúc đó, một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện.

Cụ già bảo:

Thôi, con đừng buồn nữa! Ta sẽ giúp con tìm được chiếc rìu ấy. Nói xong, cụ già nhảy tõm xuống nước. Anh tiều phu chưa hết ngạc nhiên thì cụ già đã ngoi lên mặt nước, tay cầm lưỡi rìu bằng vàng và hỏi:

– Cái này có phải của con không?

Anh tiều phu đáp:

– Không! Thưa cụ, cái rìu vàng này không phải của con.

Cụ già lại lặn xuống nước, sau đó ngồi lên, trong tay cầm lưỡi rìu bằng bạc sáng lóa. Cụ đưa lưỡi rìu lên và nói:

– Cái này chắc là của con rồi!

Anh tiều phu lễ phép thưa:

– Không, cũng không phải của con cụ ạ! Lưỡi rìu của con bằng sắt.

Lần thứ ba, cụ già lại lặn xuống và đem lên một lưỡi rìu bằng sắt cũ kỹ và hỏi:

– Thế còn cái này?

Anh tiều phu kêu lên:

– Cái này mới là rìu của con đấy ạ?

Cụ già tươi cười trao lưỡi rìu cho anh tiều phu. Anh quỳ xuống cảm ơn cụ và đưa hai tay đỡ lấy lưỡi rìu. Cụ già xoa đầu anh và khen:

– Con là người thật thà, trung thực. Con không tham lam những gì không phải của mình. Vì thế ta thưởng cho con chiếc rìu vàng và chiếc rìu bạc kia. Con hãy nhận lấy!

Thế là anh tiều phu cùng kiệt khó nhưng trung thực ấy đã có được hai chiếc rìu quý. Còn cụ già tốt bụng kia chính là ông tiên thường xuống trần gian để thử lòng dạ con người và cứu giúp người cùng kiệt khó.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 9

“Xưa có một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng nên qua đời sớm, anh phải sống mồ côi cha mẹ từ nhỏ và tài sản của anh chỉ có một chiếc rìu. Hàng ngày anh phải xách rìu vào rừng để đốn củi bán để lấy tiền kiếm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng có một con sông nước chảy rất xiết, ai đó lỡ trượt chân rơi xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.

Một hôm, như thường ngày chàng tiều phu vác rìu vào rừng để đốn củi, trong lúc đang chặt củi cạnh bờ sông thì chẳng may chiếc rìu của chàng bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy quá xiết nên mặc dù biết bơi nhưng anh chàng vẫn không thể xuống sông để tìm lưỡi rìu. Thất vọng anh chàng tiều phu ngồi khóc than thở.

Bỗng từ đâu đó có một ông cụ tóc trắng bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền từ xuất hiện trước mặt chàng, ông cụ nhìn chàng tiêu phu và hỏi:

– Này con, con đang có chuyện gì mà ta thấy con khóc và buồn bã như vậy?

Anh chàng tiều phu trả lời ông cụ:

– Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm, cháu phải sống mồ côi từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, tài sản duy nhất của cháu là chiếc rìu sắt mà bố mẹ cháu trước lúc qua đời để lại. Có chiếc rìu đó cháu còn vào rừng đốn củi kiếm sống qua ngày, giờ đây nó đã bị rơi xuống sông, cháu không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Vì vậy cháu buồn lắm cụ ạ!

Ông cụ đáp lời chàng tiều phu:

– Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy hộ cháu chiếc rìu lên. Dứt lời, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy rất xiết. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một chiếc rìu bằng bạc sáng loáng và hỏi anh chàng tiều phu nghèo:

– Đây có phải lưỡi rìu mà con đã làm rơi xuống không? Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng bạc thấy không phải của mình nên anh lắc đầu và bảo ông cụ:

– Không phải lưỡi rìu của cháu cụ ạ, lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.

Lần thứ hai, ông cụ lại lao mình xuống dòng sông chảy xiết để tìm chiếc rìu cho chàng tiều phu. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm chiếc rìu bằng vàng và hỏi chàng tiều phu:

– Đây có phải là lưỡi rìu mà con đã sơ ý làm rơi xuống sông không?

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, anh lại lắc đầu và bảo:

– Không phải là lưỡi rìu của con cụ ạ.

Lần thứ ba, ông cụ lại lao mình xuống sông và lần này khi lên ông cụ cầm trên tay là chiếc rìu bằng sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi:

-Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không! Thấy đúng là lưỡi rìu của mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:

– Vâng cụ, đây đúng là lưỡi rìu của con, con cảm ơn cụ đã tìm hộ con lưỡi rìu để con có cái đốn củi kiếm sống qua ngày. Ông cụ đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bằng sắt của anh và khen:

Con quả là người thật thà và trung thực, không hề ham tiền bạc và lợi lộc. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này. Đây là quà ta tặng con, con cứ vui vẻ nhận. Anh chàng tiều phu vui vẻ đỡ lấy hai lưỡi rìu mà ông cụ tặng và cảm tạ. Ông cụ hóa phép và biến mất. Lúc đó anh chàng tiều phu mới biết rằng mình vừa được bụt giúp đỡ”.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 10

“5 giờ chiều, sau tiếng chuông tan sở vang lên, mọi người hối hả ra về. Tối nay, tôi chưa có kế hoạch gì nên cứ thủng thẳng mà đi, chẳng vội gì. Tôi rất thích thả bộ một chút, ngắm phố phường tấp nập người xuôi ngược. Nắng đã nhạt, gió vờn nhẹ trên lá cây, chỉ có con đường bận rộn. Tôi đang mơ màng thì chợt có một tiếng chào hàng cất lên sát bên “Chú ơi, chú mua giùm con đi chú”.

Trông sang, một bé gái chừng 10 – 12 tuổi, đầu đội một cái rá bên trong có 2 củ khoai luộc, mặt mũi lem nhem mồ hôi, giọng thảng thốt “Chú mua giùm con với, không về dượng con đánh chết”.

Tôi nhìn đứa bé, mắt nó đỏ hoe, tội nghiệp thật. “Bao nhiêu cháu?” – Tôi hỏi nhỏ.

“Năm ngàn chú ạ, chú mua giùm con nha chú” – cả giọng nói, cả ánh mắt của nó như lóe lên niềm hy vọng. Tôi cầm 2 củ kho ai rồi đưa cho nó tờ 50 ngàn đồng và bảo “Chú cho con này, mau về đi”.

Advertisement

Con bé buồn bã nói “Con không có tiền thối và cũng không dám nhận tiền của chú vì về nhà dượng con kiểm tra thấy thừa tiền ra lại cho là những ngày trước con đã giấu tiền đi sẽ đánh con đau lắm”.

“Thì con cất riêng 45 ngàn đi” – tôi bày vẽ cho nó.

“Không được đâu chú ạ, tính con trung thực, có thế nào nói thế đó, còn dượng con thì không tin đâu” – con bé mở tròn đôi mắt nhìn tôi.

Đến lượt tôi bối rối, nước mắt chực trào ra, đưa cho nó 5 ngàn đồng rồi bước đi. Tôi cầu mong và tin rằng “Đứa bé này rồi sẽ có một cuộc đời hạnh phúc bởi lòng trung thực của nó”.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 11

Ông lão trở về gốc cây nơi trú ngụ cả ngày lẫn đêm, ngồi xuống lôi ổ bánh vừa xin được ra ăn. Đột nhiên, răng ông cắn phải vật gì đó rất cứng. Ông lão hết sức ngạc nhiên khi phát hiện ra chiếc nhẫn vàng nạm kim cương mặt ngọc trai.

“Mình thật may mắn!”, ông lão nghĩ thầm. “Mình bán chiếc nhẫn này đi và sẽ có đủ tiền trong một thời gian dài”.

Thế nhưng, lòng trung thực của ông lão ngay lập tức ngăn ý định đó lại: “Không, ta sẽ tìm chủ nhân của chiếc nhẫn và trả lại cho họ”. Bên trong chiếc nhẫn có khắc hai chữ “J. X”. Ông lão liền đi thẳng đến cửa hàng và tìm hỏi cuốn niên giám điện thoại. Cả thị trấn chỉ có mỗi một gia đình có tên bắt đầu bằng chữ “X”: gia đình Sofina.

Quyết tâm sống trung thực, ông lão vội đi tìm nhà Sofina. Và rất bất ngờ vì đó chính là gia đình đã cho ông ổ bánh. Ông nói với người quản gia: “Tôi tìm thấy chiếc nhẫn vàng trong ổ bánh ngài mới cho tôi”. Bà chủ vui mừng khôn xiết: “May quá, tìm được chiếc nhẫn bị mất tuần trước rồi. Ta đã làm rơi nó khi coi thợ nhào bột làm bánh. Chữ ‘J.X’ là tên viết tắt tên của ta, Ysermina Xo Farina”.

Sau một hồi suy nghĩ, bà chủ nhà nói: “Hãy cho ông lão tội nghiệp đó bất kỳ cái gì ông ấy muốn, miễn là đừng đắt quá”. Ông quản gia quay qua hỏi ông lão: “Vì hành vi cao thượng, ông muốn nhận được phần thưởng gì?”. Ông lão ăn xin nói: “Cho tôi một ổ bánh mì! Thế là đủ cho tôi rồi”. Thấy ông không có lòng tham, bà chủ bỗng nảy ra sáng kiến giữ ông lại để trông nom kho trong nhà. Từ đó bà hoàn toàn an tâm không bao giờ còn sợ mất trộm. Còn ông lão thì có việc làm đến suốt đời”.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 12

Mỗi tối trước khi đi ngủ, em đều may mắn được bà kể cho nghe những câu chuyện hay. Nào là câu chuyện cổ tích, chuyện cuộc sống hàng ngày xung quanh em. Nhưng có một lần em ấn tượng nhất, đó là khi bà kể chuyện về Những hạt thóc giống. Câu chuyện là một ví dụ tiêu biểu để kể về tính trung thực đáng quý.

Có một ông vua, đã cao tuổi nhưng lại không có con để nhường ngôi. Vua mong muốn tìm một người đủ tài đức để trao lại ngôi vua của mình để cai trị đất nước. Thế là ông Vua đã quyết định giao cho dân mỗi người một đấu thóc. Vua ra lệnh: “Ai nộp được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi báu; ai không có thóc nộp sẽ bị trừng phạt!”.

Thời gian thấm thoát trôi, vụ mùa cũng đến, mọi người thi nhau chở thóc lúa về kinh thành, duy chỉ có một cậu bé đến tay không. Cậu bé kính cẩn quỳ xuống trước mặt vua và tâu xin nhận tội vì thóc mà vua ban cậu gieo không thành.

Mọi người chỉ trỏ bàn tán tại sao cậu bé lại ngu ngốc như thế. Chỉ có vua là cười và nói rằng: “Thóc phát ra đã bị luộc cả rồi, làm sao mà gieo thành mạ được. Những gánh thóc, xe thóc kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta!…”.

Cuối cùng, cậu bé đã được nhường lại ngôi vua nhờ lòng trung thực và sự gan dạ đáng quý của mình.

Qua câu chuyện về Những hạt thóc giống, em cảm thấy rất ngưỡng mộ sự trung thực của cậu bé. Cậu sẵn sàng dũng cảm nói ra sự thật, không ngại nguy hiểm, không ngại khó khăn. Cậu dám thừa nhận những lỗi lầm về mình. Bà còn nhắc nhở em rằng, cho đến cùng lòng trung thực sẽ chiến thắng.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 13

Mẹ em là người rất yêu thích thơ văn, mẹ luôn dạy em qua những câu chuyện cổ và cả chuyện đời thường. Có một câu chuyện mẹ kể về lòng trung thực mà em vô cùng thích thú. Đó là xưa có một nhà làm nghề buôn bán, âm mưu chế ra một cái cân cán rỗng, trong đổ thuỷ ngân, hai đầu bịt đồng, không ai biết.

Khi cân hàng bán cho khách thì họ dốc cán cân về phía móc; khi cân hàng mua vào thì lại dốc cán cân về đằng quả.

Do làm ăn điên đảo nên nhà ấy giàu bốc lên nhanh chóng. Đã lắm của lại có hai con trai, mặt mũi khôi ngô, học hành tấn tới. Thiên hạ ai cũng khen là nhà có phúc.

Một hôm, hai vợ chồng bàn với nhau về việc để phúc đức cho con sau này, không nên tiếp tục kéo dài việc làm ăn gian dối, đảo điên nữa.

Bàn xong, hai vợ chồng thuận tình sửa cái lễ sám hối, trên thì cúng Trời, Phật, dưới thì cúng tổ tiên. Rồi đem cái cân ra chẻ. Nhưng ghê thay, khi chẻ ra thì thấy trong cán cân có đọng một cục máu đỏ hon hỏn. Hai vợ chồng nhìn nhau hoảng sợ, từ đó ngày đêm lo làm việc thiện, tu nhân tích đức.

Cách vài năm sau, tự nhiên một đứa con trai lăn ra chết, tiếp đó đứa thứ hai cũng chết nốt. Hai vợ chồng vật vã khóc than, cho rằng mình đã thật bụng cải tà quy chính mà Trời, Phật không chứng quả.

Sau đó, hai vợ chồng cùng mơ thấy có ông Bụt đến bảo cho biết rằng:

– Vợ chồng ngươi hãy lo tu tỉnh làm ăn, đừng vội trách Trời không có mắt. Trước thấy chúng bay làm ăn lừa lọc, Trời đã sai hai con quỷ đầu thai làm con để phá tán cho hết những của phi nghĩa đi. May mà vợ chồng đã sớm hối cải, tu nhân tích đức, nên Trời mới sai bắt hai con quỷ ấy về. Đừng thương tiếc chúng nó làm chi nữa. Vợ chồng cứ chí thú làm ăn rồi Trời sẽ cho hai đứa con khác.

Quả nhiên, về sau vợ chồng nhà ấy đã sinh được hai đứa con trai cũng rất Khoẻ mạnh, khôi ngô và học hành giỏi giang. Họ rất biết ơn Trời Phật và sống yên vui với tuổi già. Em hiểu rằng, khi ta biết sống lương thiện, thật thà thì sẽ gặp được may mắn và bình an. Mẹ em cũng thường dặn bảo em như thế.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 14

Trong buổi chào cờ đầu tuần vừa qua, bạn Hoa của lớp 3B đã được tuyên dương trước toàn trường bởi đức tính trung thực của mình thể hiện qua hành động “nhặt được của rơi, trả người đánh mất” của bạn.

Theo như lời của thầy hiệu trưởng kể lại thì ngày thứ Năm của tuần trước, lớp 3B tan học sớm hơn các lớp khác. Và trên đường đi học về, bạn Hoa đã nhặt được một chiếc hộp mà thường được dùng để đựng đồ ở các tiệm vàng bạc, ban đầu bạn chỉ có ý định nhặt chiếc hộp để làm đồ chơi nhưng khi nhặt lên bạn phát hiện ra trong đó có một chiếc dây chuyền. Vì lúc đó đã khá trưa nên bạn mang chiếc hộp đó về nhà và đến buổi chiều bố Hoa đèo Hoa ra cơ quan công an huyện để nhờ các chú công an tìm giúp người đánh mất. Các chú đều khen Hoa thật thà và trung thực, tin tức nhanh chóng được thông báo và chỉ một ngày sau người đánh rơi chiếc hộp đó đã tìm đến cơ quan công an để nhận lại đồ của mình.

Và cuối cùng bác đã tìm đến tận trường của Hoa học thông báo cho thầy cô để khen thưởng Hoa về việc làm của mình. Trong buổi chào cờ, Hoa đã được thầy hiệu trưởng tặng giấy khen vì đức tính thật thà, trung thực của bạn ấy, thầy còn nhấn mạnh đây chính là một tấm gương sáng để các bạn học sinh trong trường học tập và noi theo.

Việc làm của bạn thực sự là một việc làm rất ý nghĩa, thể hiện đức tính trung thực của cá nhân Hoa nói riêng và của cả dân tộc Việt Nam nói chung. Chúng ta nên học tập sự thật thà đó để trở thành một học sinh tiêu biểu làm đúng theo điều Bác Hồ dạy thiếu niên nhi đồng “khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 15

Một ông vua nọ, đã cao tuổi nhưng lại không có con để nhường ngôi, vua muốn tìm một người đủ tài đức để trao lại ngôi vua. Vua quyết định giao cho dân mỗi người một đấu thóc và ra lệnh: “Ai nộp được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi báu; ai không có thóc nộp sẽ bị trừng phạt!”.

Đến vụ mùa, mọi người thi nhau chở thóc lúa về kinh thành, chỉ có một cậu bé đến tay không. Cậu bé kính cẩn quỳ xuống trước mặt vua và tâu xin nhận tội vì thóc mà vua ban cậu gieo không thành.

Mọi người chỉ trỏ bàn tán, chỉ có vua là cười và nói: “Thóc phát ra đã bị luộc cả rồi, làm sao mà gieo thành mạ được. Những gánh thóc, xe thóc kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta!…”.

Cậu bé đã được nhường lại ngôi vua nhờ lòng trung thực và sự gan dạ của mình.

Kể về lòng trung thực – Mẫu 16

Đời nhà Lí có một vị quan nổi tiếng là người chính trực. Đó là Tô Hiến Thành. Năm 1175 vua Lí Anh Tông mất, di chiếu cho Tô Hiến Thành lập thái tử Long Cán con bà thái hậu họ Đỗ, lên ngôi. Nhưng một bà thái hậu khác lại muốn lập con mình là Long Xưởng lên ngôi vua, bèn tìm cách đút vàng bạc cho vợ Tô Hiến Thành để nhờ ông giúp đỡ. Tô Hiến Thành không nghe nhất định lập Long Cán làm vua theo di chiếu. Phò tá vua Cao Tông (tức Long Cán) được 4 năm thì ông lâm bệnh. Người mà ngày đêm hầu tạ bên giường bệnh là quan tham tri chính sự Vũ Tán Đường. Còn vị quan gián nghị đại phu Trần Trung Tá do bận nhiều công việc nên rất ít đến thăm Tô Hiến Thành. Một hôm, bà thái hậu họ Đỗ và vua Cao Tông tới thăm, hỏi ông:

– Nếu chẳng may ông mất đi thì ai sẽ người thay ông?

Tô Hiến Thành không do dự đáp ngay:

– Đó là gián nghị đại phu Trần Trung Tá

Thái hậu ngạc nhiên nói:

– Vũ Tán Đường hết lòng vì ông, sao không tiến cử

– Nếu thái hậu hỏi người hầu hạ giỏi thì thần xin cử Vũ Tán Đường, còn hỏi người tài ba giúp nước, thần xin cử Trần Trung Tá- Tô Hiến Thành nói

Qua câu chuyện trên, Tô Hiến Thành đã là một tấm gương sáng trong sử sách về lòng trung thực và trách nhiệm cao cả đối với dân với nước mà thế hệ chúng ta hôm nay cần noi theo.

Tập Làm Văn Lớp 4: Tả Con Lợn Nhà Em (Dàn Ý + 17 Mẫu) Tả Con Vật Lớp 4

Để bài văn Tả con lợn thêm sinh động, các em cần miêu tả đặc điểm, hình dáng của con lợn, kết hợp sử dụng các biện pháp nghệ thuật so sánh, nhân hóa vào bài văn của mình. Vậy mời các em cùng theo dõi bài viết để có thêm nhiều vốn từ, ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 4.

Bài văn tả con lợn, tả con heo lớp 4

Dàn ý chi tiết tả con lợn nhà em

Tả con heo nhà em (2 mẫu)

Tả con lợn ngắn gọn

Tả con lợn nhà em (14 mẫu)

Dàn ý chi tiết tả con lợn nhà em

I. Mở bài: giới thiệu con vật mà em yêu thích

Ví dụ:

Hè vừa rồi em được ba mẹ cho về quê ngoại chơi. Nhà ngoại em ở dưới quê, ở quê rất vui và thú vị. nhà ngoại em trống rất nhiều loại trái cây, nào bưởi, xoài, mận, ổi, cam,…. Nhà ngoại em còn nuôi rất nhiều con vật như: chó, heo, gà, vịt,…. Một con vật mà em rất thích đó là con heo, con heo rất dễ thương.

II. Thân bài: tả con vật mà em yêu thích

1. Tả hình dáng con vật mà em yêu thích:

Con heo nhà ngoại em thân hình ủn ỉn, mũm mĩm rất dễ thương

Con heo có lông dày, lông của nó màu trắng và cứng

Heo có hai tai, hai lỗ tai rất to

Con heo có cái mũi rất to

Miệng của con heo rất rộng

Con heo có bốn cái chân, mỗi cái chân của nó ngắn nhưng rất to

Thân hình con heo dài

Nó có cái đuôi ngắn cũn nhưng rất dễ thương

2. Tả hoạt động của con heo

Con heo ăn cám

Con heo ăn bằng cách liếm

Con heo hay kêu ủn ỉn ủn ỉn

Heo đi rất dễ thương, giống như rất khó khăn

Con lúc nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn

3. Tả tính nết con heo

Heo thích ăn cám

Con heo thích ăn và ngủ

Con heo rất lười biếng

Con heo thích ngửi ngửi mỗi khi ai lại gần

III. Kết bài: nêu cảm nghĩ của em về con vật mà em yêu thích

Tả con heo nhà em Tả con heo – Mẫu 1

Năm vừa rồi vì muốn cải thiện kinh tế cho gia đình mà bố mẹ em đã quyết định nuôi một chú heo nái. Kể từ ngày đó, con heo trở thành niềm vui của em mỗi lần đi học về.

Cứ đi học về là em lại phải chạy ngay đến bên chuồng heo để nhìn ngắm nó. Con heo nái có cái mình to và dài với làn da màu hồng. Những sợi lông của nó có màu trắng khá mềm mại. Khi em trêu, heo thường đáp lại bằng những tiếng kêu éc éc rất thú vị. Con heo lúc mới mua về vẫn chưa to lắm. Thế nhưng càng ngày heo càng lớn hơn. Có lẽ đó cũng là nhờ vào nồi cám heo mà mẹ vẫn thường nấu. Mỗi tháng, bố sẽ mua về một bao cám. Thỉnh thoảng lại có thân chuối thái vào để nấu cho heo ăn. Hễ nhìn thấy cám được đổ vào máng là ngay lập tức con heo lại gần. Nó sẽ vục cái mõm dài của nó xuống rồi ăn lấy ăn để. Heo ăn đến no căng cả bụng. Cảm giác như cái bụng của nó sắp chạm xuống đất đến nơi rồi. Chính vì vậy mà con heo đi lại ục ịch, khó khăn.

Hôm vừa rồi có người đến cân heo, em nghe loáng thoáng hình như con heo đã nặng tới hơn 60kg rồi. Bố mẹ em nói vậy là có thể cho heo xuất chuồng được rồi. Em nghe vậy thì vừa vui vì biết gia đình mình sẽ có thêm một khoản thu, vừa buồn vì sẽ sớm phải chia tay chú heo này. Dù sau em và heo cũng đã có một khoảng thời gian gắn bó với nhau.

Con heo chính là một kỉ niệm của tuổi thơ mà em không thể nào quên.

Tả con heo – Mẫu 2

Mùa hè vừa rồi, em được bố mẹ cho về quê thăm ông bà. Nhà ông bà đất rộng nên ông bà em nuôi nhiều loài vật lắm. Trong số những con vật nuôi đó em thích nhất là đàn heo con mới đẻ. Đó là lần đầu tiên mà em được tận mắt nhìn thấy một con heo ngoài đời.

Những chú heo con chỉ to bằng một cái xô nhựa cỡ vừa thôi. Thân hình của chúng mập mạp, mũm mĩm rất dễ thương. Đầu của heo to với cái mõm dài hướng về phía trước. Cái mũi dẹt để lộ ra hai cái lỗ mũi khiến chú heo trông vô cùng ngộ nghĩnh. Đôi tai của chú heo dài và nhọn, nhìn nhang nhác giống hai cái lá mít. Thế nhưng đôi mắt thì nhỏ và híp. Nhìn heo lúc nào cũng như đang ngái ngủ. Mặc dù dường như cả ngày chú chỉ có ăn với ngủ mà thôi. 4 cái chân ngủ heo thì ngắn cũn và có những đốm lông màu đen. Cái đuôi thì vừa cộc lại vừa cong.

Thường ngày, ông bà em vẫn nấu cám và mang đổ vào máng cho heo ăn. Cứ nhìn thấy nồi cám thơm phức được mang ra là chúng sẽ đồng loạt kêu eng éc. Ăn no căng bụng chúng lại nằm xuống và ngủ. Những lúc như vậy nhìn những chú heo mới thật đáng yêu làm sao. Mỗi ngày, ông em lại dội nước để dọn chuồng heo một lần cho sạch sẽ. Khi ông dùng vòi xịt nước vào, lũ heo lại giống như chạy loạn. Chúng cứ chạy hết góc này đến góc khác để tránh nước. Vừa chạy vừa cất tiếng kêu giống như cầu cứu rất thú vị.

Em mong sao heo lớn thật nhanh và khỏe để giúp ông bà em có thêm một nguồn thu nhập.

Tả con lợn ngắn gọn

Gia đình em sống ở nông thôn nên từ khi em còn nhỏ đã quá quen thuộc với hình ảnh con lợn. Không chỉ gia đình em mà hầu hết mọi gia đình trong làng đều nuôi lợn, nhà nào nuôi nhiều có đến hàng chục, hàng trăm con, còn nhà nuôi ít chỉ khoảng 1-2 con.

Nhà em chỉ nuôi 2 con lợn nái, chúng rất to và nặng, ước chừng mỗi con phải hơn 100kg, tuy thân hình có vẻ nặng nề nhưng đôi chân với bắp giò to chắc khỏe giúp chúng đi lại uyển chuyển hơn, từng bước đi là cặp mông núng nính lắc lư theo trông rất ngộ nghĩnh, chiếc đuôi ngắn tủn luôn ngoe nguẩy. Đôi tai của chú lợn to và nặng đến nỗi không còn vểnh lên được mà cứ ủ rũ xuống áp sát vào má, khi được gọi ăn mới khẽ vểnh lên lắng nghe. Lợn có chiếc mũi thật xấu xí nhưng cũng rất đặc biệt, mũi ở trước miệng nhưng khi chúng ăn không hề bị sặc, thi thoảng lại hếch lên hếch xuống rất điệu nghệ. Nhà em cho lợn ăn hoàn toàn bằng cám gạo trộn với rau xanh, là thức ăn khô nên chúng ăn rất từ tốn, không bắn bẩn ra ngoài, ăn xong lại ra máng nước uống rồi tìm chỗ nằm kềnh, chúng rất lười vận động, cả hai con ăn xong sẽ ngủ đến lúc đói mới thức dậy réo lên vài tiếng “éc éc” nhắc người cho ăn bữa tiếp theo, cứ phải cho chúng ăn mới ngừng được tiếng kêu đói ấy.

Lợn quả là những con vật hiền lành và đáng yêu, không hề gây khó chịu với con người, ngược lại còn mang giá trị kinh tế cao cho người nông dân.

Tả con lợn nhà em Tả con lợn – Mẫu 1

Những câu thơ của lời bài hát quen thuộc vang lên làm em nhớ đến những chú lợn hôm qua em thấy ở một trang trại nuôi lợn em được đến thăm. Những chú lợn hồng hào chen chúc, nhúc nhích vào nhau thật dễ thương. Con lợn có da màu hồng nhạt, có những sợi lông hơi dài màu trắng, to to như trái bóng.

Chúng có hai cái tay vểnh lên như hai chiếc lá. Ở giữa đầu con lợn là chiếc mũi vô cùng nổi bật. Mũi lợn to có hai lỗ mũi thở phập phồng và phần trên nhăn nhăn để chúng hít và ngửi đồ ăn. Mỗi khi có gì các chú lợn sẽ lấy mũi hít hít vào, nhìn rất ngộ nghĩnh. Mắt những chú lợn long lanh, lúc nào cũng ngơ ngác nhìn mọi thứ trông mới thật dễ thương làm sao. Mồm chú lúc nào cũng như đang nhai từ tốn một thứ đồ ăn ngon lành bên trong. Bốn cái chân lợn ngắn ngắn di chuyển từ từ hít hít ngửi ngửi mọi thứ. Cái bụng no căng tròn như cái một cái trống con. Cái đuôi nhỏ nhắn, xinh xinh cứ vẫy vẫy liên tục. Em còn thấy một chú lợn mẹ và đàn con. Mẹ nằm ra cho những chú lợn con uống những dòng sữa ngọt lành vây quanh người mẹ, có chú no căng bụng rồi lim dim mắt ngủ. Nhìn đàn lợn con như những trái dừa trên cây mới đáng yêu làm sao.

Đang ngắm nhìn những chú lợn thì có người đến cho đàn lợn ăn. Bác đổ đồ ăn vào một cái máng, những chú lợn tranh nhau chạy đến lao vào cái máng ăn một cách vội vã khiến cho chúng em phải bật cười. Mẹ của các chú lợn con cũng chạy lại ăn sau khi đàn con đã no say say giấc của mình. Nhìn những chú lợn mũm mĩm ăn thật đáng yêu làm sao.

Ăn xong, chúng thường được tắm rửa sạch sẽ bởi những vòi nước phun của trang trại. Sau đó chúng sẽ ngủ với cái bụng no căng thở phập phồng. Em rất yêu quý những chú lợn, nếu có dịp, chắc chắn em sẽ quay lại trang trại đó một lần nữa.

Tả con lợn – Mẫu 2

Nhà bà ngoại em nuôi rất nhiều những con vật khác nhau như gà, vịt, chó, mèo…Mỗi lần đến nhà bà, em rất thích ngắm nhìn chúng nô đùa nhưng em vẫn dành một sự chú ý đặc biệt tới bầy lợn nhà bà.

Những chú lợn rất đáng yêu, mỗi lần nhìn chúng em lại cảm thấy thích thú vô cùng. Chú lợn có màu lông hồng và một vài chỗ có những đốm màu xám đen. Cái đuôi phía sau rất nhỏ và những chú lợn thường lớn vô cùng. Chúng có đôi tai lớn cụp xuống nhìn rất dễ thương. Hai mắt chúng đen, nhỏ và hẹp dài, giống như chúng sẵn sàng cụp mắt đi vào giấc ngủ bất cứ lúc nào. Và những chú lợn có chiếc tai rất dài. Những chú lớn miệng rộng và có cái mũi dài màu hồng và dường như lúc nào chiếc mũi lớn ấy cũng ươn ướt. Hoạt động chính của lợn chỉ là ăn, ngủ hoặc đôi khi đi lại trong chuồng. Chúng thường được bà nấu cho những nồi cám rất lớn, thức ăn của chúng chủ yếu là cám gạo nấu cùng bèo tây hay thậm chí là những rau củ quả thừa bà cũng thường chế biến thành thức ăn cho chúng. Những chú lợn không phá phách và nghịch ngợm như những vật nuôi khác, chúng rất hiền lành. Những chú lợn tăng cân rất nhanh. Bà em nói, lợn đẻ con chứ không đẻ trứng như bầy gà bầy vịt nhà bà, thường thì mỗi lứa lợn đẻ từ ba đến năm chú lợn con, những chú lợn con mới ra đời nhìn đáng yêu và dễ thương vô cùng.

Những chú lợn nhà bà đã giúp em hiểu biết hơn về một loài động vật vô cùng đáng yêu. Từ ngày bà nuôi thêm những chú lợn, em cảm thấy rất vui vì những cử chỉ đáng yêu của chúng. Ôi, đàn lợn nhà bà mới dễ thương làm sao!

Tả con lợn – Mẫu 3

Nhà bác em có một trang trại lớn nuôi rất nhiều loài vật như: gà, vịt, chó, mèo…. trong đó, bác em nuôi nhiều nhất, đó là con lợn. Những chú lợn béo tròn, hồng hào nhưng cũng rất ham ăn, ham ngủ.

Trong trang trại của bác em có nuôi năm mươi con lợn. Ở mỗi chuồng có từ sáu đến tám con, con nào cũng hồng hào, béo tốt. Những chú lợn có màu trắng hoặc màu hồng nhẹ, trên đầu có hai chiếc tai rất lớn, miệng của chú lợn rất dài, và cũng rất rộng nữa. Lợn không có nhiều lông như gà hay vịt mà nó chỉ lưa thưa những sợi lông màu trắng, mà nếu không để kĩ sẽ không thể nhìn thấy.

Những chú lợn ăn rất nhiều, thức ăn của chúng chủ yếu là cám được chế biến từ cám gạo và nấu thêm với bèo tây. Ngày nào bác em cũng phải ra sông lấy rất nhiều bèo về, sau đó băm nhỏ trộn với cám để làm thức ăn cho những chú lợn. Hoặc bèo sống có thể trực tiếp cho lợn ăn cho mát ruột. Sáu chú lợn trong một chuồng có thể ăn hết một nồi đầy những cám, khi được bác em cho ăn, những chú lợn sẽ tự động chạy ra tận máng để đợi ăn. Những chú lợn sẽ tranh nhau ăn, chú nào cũng ăn rất nhanh, rất nhiều, khi ăn còn phát ra tiếng sột soạt rất lớn. Trông những chú lợn ăn rất ngon miệng.

Vì ăn nhiều nên những chú lợn cũng lớn rất nhanh, chỉ một thời gian ngắn không gặp thì những chú lợn sẽ to lớn hơn rất nhiều. Nếu được chăm sóc tốt thì thời gian xuất chuồng cũng nhanh hơn.Không chỉ ăn nhiều mà những chú lợn cũng ngủ rất nhiều, ngoài thời gian ăn thì những chú lợn chỉ nằm ngủ hoặc đi lại chậm rãi trong chuồng. Nhìn dáng vẻ lười biếng của chú lợn em nghĩ chúng cũng không thích vận động nhiều. Hoạt động chính của lợn chỉ xoay quanh ăn và ngủ, không biết trông nhà như những chú chó, cũng không tự kiếm ăn được như những chú gà.

Tuy nhiên, lợn là loài vật rất hiền lành, ngoan ngoãn không khá phách hay làm chủ phiền lòng bao giờ cả. Khác với gà, lợn không đẻ trứng mà đẻ con. Một con lợn mẹ có thể đẻ từ ba đến năm con. Những chú lợn con có màu hồng phớt, chiếc mũi bé xinh trông rất dễ thương. Những chú lợn cũng rất hòa đồng, không tranh giành thức ăn với nhau,chúng cùng sống trong một chuồng rất đoàn kết.

Tả con lợn – Mẫu 4

Bà nội em có nuôi một chú lợn. Ngày bà mới bắt về, lợn chỉ bằng cái bầu con, bé bé xinh xinh, vậy mà giờ to bằng xô nước cỡ vừa, mọi người trong xóm ai cũng bảo lợn bà em nuôi khéo, nhanh lớn quá.

Thân nó dài chừng nửa mét và to hơn gánh nước nhà bà. Đi theo cái thân là cái bụng cồng kềnh và lê lết gần sát đất, đôi mông tròn mẩy và nở nang. Đầu nó to, nhìn giống quả bưởi da xanh nằm ngang, mặt ngắn ngắn, cái mõm dài, đầu mõm luôn ướt. Mắt lúc nào cũng ti hí mở he hé, chẳng xứng gì với đôi tai to nghểnh kia. Khi cử động vành tai lại rung rung. Hai cái lỗ mũi nhỏ giữa cái mõm dài như nắp sữa bò. Hai lỗ mũi chú lúc nào cũng chun chun, cái mũi ngửi thức ăn vá đánh hơi rất giỏi. Mỗi đợt cám vào chỉ vài phút húp sụt sụt là hết bay cả mán. Chân to như bắp chân người lớn, chắc khỏe nâng đỡ lấy thân hình béo ú của chú. Đuôi không dài, thon thon như đôi đũa ăn, chóp đuôi có chùm lông phe phẩy đuổi tất cả mấy con ruồi nhặng phá quấy.

Em rất thích chú lợn của nội nuôi vì chú rất đáng yêu và thật đáng yêu. Mỗi khi về nội chơi, em chăm sóc chú lợn thật tốt để chú ngày càng to béo, khỏe mạnh.

Tả con lợn – Mẫu 5

Nhà dì em nuôi một trang trại lợn, mỗi lần về quê chơi em lại tranh thủ đến trang trại xem dì làm việc. Trong trang trại có hàng trăm chú lợn, nhưng em thích nhất là ngắm nhìn chuồng nuôi toàn lợn con của dì. Chuồng này có 7 chú lợn con, trong số đó em đặc biệt chú ý đến chú lợn mũm mĩm nhất bầy.

Chú lợn này không có làn da thuần màu hồng hay trắng như chúng bạn mà có vài khoang đen lớn ở đầu và phần lưng. Cả người chú dài ngang một quả bí và béo tròn ục ịch. Lớp lông trên người chú lưa thưa, mềm mại, chưa thô cứng như lợn trưởng thành. Cái lưng ngắn võng xuống vì sức nặng của cái bụng như mo cau úp. Nhìn chú em lại liên tưởng đến đòn gánh nặng trĩu mà ngày trước bà ngoại vẫn hay gánh trên vai.

Đầu chú to ngang nắm tay người lớn, mặt lúc nào cũng xệ xuống trông như đang buồn ngủ rất buồn cười. Hai tai nhỏ màu hồng phấn như hai cái nấm mèo lúc nào cũng dựng lên ra chiều thích thú, thỉnh thoảng lại động đậy như đang nghe ngóng điều gì. Hai mắt to tròn như hòn bi ve lúng liếc nhìn em mới đáng yêu làm sao! Thấy em cứ đứng ngắm mãi, chú lại ủi cái mõm dài vào tường rồi kêu lên vài tiếng “ụt ịt” vui tai. Đuôi của chú ngắn tủn chưa được nửa gang tay, lại xoăn tít như sợi mì tôm vậy.

Đúng lúc đến giờ cho ăn, dì em vừa gõ gõ cái xoong báo hiệu, cả trang trại lợn đã ầm ĩ bài ca “éc éc”, con nào con nấy chõ mõm lên thành chuồng hau háu nhìn về phía dì. Chuồng lợn con này cũng không ngoại lệ, nhất là chú lợn ú nu nhất mà em vẫn chú ý. Có lẽ chú rất phàm ăn, lúc cám được đổ vào máng, bằng tốc độ nhanh nhất, bốn chiếc chân ngắn tủn lon ton dẫn đầu đàn lợn chạy đến vục mõm hì hục ăn lấy ăn để. Cả đàn lợn con dạng chân chen chúc nhau ngấu nghiến cả cám gạo và rau lẫn lộn, vừa ăn vừa phát ra tiếng sụt sụt ngộ nghĩnh.

Nhìn chúng ăn chừng một lúc, dì em gọi vào ăn cơm trưa, lúc đó em mới quyến luyến rời khỏi chú lợn con dễ thương. Mặc dù lợn không thể trông nhà như chó hay bắt chuột như mèo, nhưng chúng có thể mang lại nguồn thu về kinh tế cho nhà chủ. Em hi vọng cả trang trại lợn sẽ mập mạp khỏe mạnh để dì em được hưởng thành quả bấy lâu.

Tả con lợn – Mẫu 6

Nhà em ở nông thôn nên từ bé em đã quá quen thuộc với hình ảnh một đàn gà cục tác gọi nhau ở góc sân, chó sủa inh tai mỗi khi khách đến, tiếng vịt quạc quạc thi nhau nhảy xuống ao. Đặc biệt nhất đối với em, mà có lẽ sau này lớn lên em vẫn sẽ nhớ lại chính là chú lợn đê duy nhất được nuôi sau vườn.

Chú lợn này không phải do nhà em mua về, mà là một người họ hàng xa từ miền ngược mang đến cho từ khi nó còn bé xíu. Bởi vì là giống lợn nguyên gốc của người đồng bào nuôi, chú không quá mức ục ịch mà có thân hình khá thon gọn. Thú vị nữa là chú không có chiếc áo hồng hào hay khoang đen trắng mà lại đen trũi một màu. Chú dài độ khoảng gần 1 mét, cao nửa mét. Phủ trên người là những chiếc lông ngắn và thô cứng, mọc lởm chởm nhìn rất đáng yêu.

Đầu chú to như quả đu đủ, cái mõm dài lúc nào cũng ủi đất đến lấm lem. Hai tai nhọn nhọn đen nhánh thỉnh thoảng lại ve vẩy đuổi ruồi. Chú có đôi mắt to tròn, đen láy, nhiều lúc trong bóng đêm em cũng không thể nhận dạng được chú ở vị trí nào nữa. Miệng chú khá rộng, bất cứ thứ gì ném vào đều xồng xộc nhai gọn ghẽ. Ba em không cho chú ăn cám nhiều, chủ yếu ăn rau và lúa, bắp. Mỗi lần có đồ ăn, cái miệng đầy răng sắc nhọn ấy lại hoạt động hết công suất, nhai to ngon lành.

Đến bây giờ chú đã hơn gần 1 tuổi và vẫn được ba em thả rông cho tự do chạy trong một góc vườn lớn đã quây lưới lại. Ba em bảo giống lợn này không giống như lợn ăn cám cò ở đây nên phải thả ra như thế thịt mới chắc, nhốt lại sẽ tích mỡ chứ không tạo thịt được. Thảo nào mà bốn chân chú không ngắn như lợn thường, đùi cũng săn chắc hơn hẳn. Không những vậy, chú cũng rất khôn. Đến giờ ăn mà ba mẹ em bận rộn quên mất, chú liền ngoác cái miệng rộng kêu lên “éc éc” inh ỏi khắp vườn để gây sự chú ý. Một sở thích của chú là lăn lộn trên bãi đất. Hễ ăn xong là chú lại nằm ườn ra lăn qua lăn lại chơi đùa làm đất cát dính cả vào bộ lông.

Chú lợn này đã gắn bó với em suốt thời gian qua, dần dần trở thành một người bạn đáng yêu mà mỗi khi rảnh rỗi em lại chạy ra ngắm nhìn. Mỗi ngày em sẽ phụ giúp ba mẹ chăm sóc chú đều đặn để chú đẫy đà hơn nữa.

Tả con lợn – Mẫu 7

Nhà bác em có nuôi một con lợn. Mỗi lần về quê em thường theo bác ra xem cho lợn ăn. Chú lợn rất ngộ nghĩnh và đáng yêu.

Bác có ý định nuôi lâu dài nên chọn giống lợn sề. Chú lợn tính đến nay đã được 6 tháng tuổi. Ngày mới bắt về chú chỉ nhỏ xíu nhưng giờ đã nặng tới 60 ki-lô-gam. Bác em thường xuyên cân chú để biết tình hình rồi chăm sóc cho tốt hơn. Chú lợn có màu khoang đen trắng, nổi bật trên đó là những hàng lông ngắn và cưng cứng, vuốt cảm giác hơi tê tê tay. Đầu chú nhìn như quả dưa hấu nhỏ, suốt ngày ngúc ngắc rất đáng yêu.

Tai chú như 2 chiếc lá mít, mỗi khi cử động lại rung rung. Em để ý hai cái tai chú còn còn thể phe phẩy một cách rất ngộ nghĩnh. Đôi mắt chú nhỏ dài, màu đen nhánh như 2 hòn bi. Hai lỗ mũi nhỏ hồng hồng suốt ngày khụt khịt, thỉnh thoảng lại hắt xì rất buồn cười. Chiếc mõm chú dài với hàm răng nhọn hoắt. Lúc mới mua về bác em còn phải nhổ răng nanh cho chú lợn khiến chú kêu ầm ĩ hết cả nhà.

Thân hình chú tròn trịa, cái bụng căng tròn chùng xuống sát mặt đất. Mông chú đầy đặn, nở nang. Bốn chân chắc khỏe, vững chãi với bộ móng dày và cứng. Đuôi chú không dài lắm, suốt ngày ve vẩy đuổi ruồi, cuối đuôi có một chùm lông ngắn màu đen.Chú lợn rất ham ăn. Bác em rất mừng vì điều này, nói ham ăn thì chóng lớn. Mỗi khi nghe thấy có tiếng bước chân người đến gần là chú lại vùng dậy, nghển cổ kêu ụt ịt, cọ mõm vào thanh xà ở cửa chuồng lợn ra vẻ đòi ăn.

Khi thức ăn đổ đầy vào máng ăn, chú vục mõm vào ăn ngon lành, vừa ăn vừa kêu ụt ịt ra chiều thích thú lắm. Bình thường chú chỉ ăn 2 bữa một ngày, sáng và chiều, thỉnh thoảng bác em cho chú ăn thêm rau muống. Chú rất thích ăn rau muống. Mỗi lần về quê em thường đi hái rau muống rồi vứt cho chú ăn.

Chú ăn rau ráu một cách ngon lành làm em cũng thấy rất vui. Ăn xong chú lại lặc lè quay vào trong một góc rồi nằm xuống lim dim. Thỉnh thoảng có con ruồi hay muỗi nào bén mảng đến chú lại lấy đuôi phe phẩy đuổi đi. Buồn quá thì chú dụi đầu vào góc tường ủi ủi.Ngắm nhìn chú lợn đáng yêu trong chuồng là một sự thích thú của em. Em rất yêu quý chú lợn vì những hành động ngộ nghĩnh của chú. Mỗi lần về quê em đều ra ngắm nhìn chú. Nhìn chú lớn lên mỗi lần là em lại cảm thấy rất vui. Một ngày nào đó chú lợn sẽ giúp cho kinh tế gia đình bác em khá lên. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý chú hơn.

Tả con lợn – Mẫu 8

Nhà em có nuôi nhiều con vật như gà, chó, mèo, trâu, lợn, vịt, ngan,… Mỗi con đều có một đặc điểm riêng biệt dễ nhận ra. Tuy nhiên em vẫn thích được ngắm nhìn những chú lợn ăn no nằm mát ở trong chuồng, chẳng được đi đâu hết.

Nhà em làm nhiều chuồng để nuôi lợn: lợn đẻ, lợn lấy thịt. Riêng có một chuồng lợn lấy thịt thì chỉ có một con. Suốt ngày chú ta chỉ có ăn và ngủ, rồi lại thong dong đi dạo ở trong chuồng. Chú lớn này là con của chú lợn đẻ ở chuồng khác. Chú ta đã được 5 tháng tuổi nên khá chững chạc. Chú lợn màu trắng, có bộ lông nhạt cũng màu trắng, khi chú được tắm thì chẳng mấy chốc mà người chú khô rất nhanh.

Da của chú hồng hào, vì đang ở giai đoạn trưởng thành và phát triển. Đôi mắt của chú to và tròn, có màu xanh xanh, mỗi khi chú đói, đôi mắt lim dim và cứ nhìn ra bên ngoài. Những lúc chú ăn no thì đôi mắt híp lại dường như là buồn ngủ. Cái đuôi của chú ngắn tũn, chỉ bằng một gang tay của em. Tuy nhiên cái đuôi này lại giúp ích cho chú rất lớn trong việc xua đuổi ruồi muỗi hằng ngày.

Bốn cái chân của chú khá to và chắc chắn, chú bước đi rất nhanh ở trong chuồng. Chú lợn này nặng tầm 25 ki-lô-gam, và mẹ bảo là chú đang trong giai đoạn lớn rất nhanh. Chú ăn cũng rất nhiều, mỗi lần mẹ phải cho chú ăn một nồi cám rất to mới no. Nếu không no thì chưa đến giờ ăn chú đã kêu lên ầm ĩ cả chuồng rồi. Chú ăn rất nhanh, cứ chìa cái mõm vào nồi và ăn, chẳng ngẩng đầu lên. Mỗi khi ăn xong, cái bụng chú lại căng tròn và chú nằm duỗi cẳng ra. Rồi cứ thế chú lại chìm vào giấc ngủ.

Cứ ngày lại qua ngày, chú lớn nhanh như thổi. Và đến một thời gian nào đó chú lại được xuất chuồng, làm tăng thu nhập cho gia đình em. Em rất thích ngắm nhìn chú mỗi khi đi học về, thật an nhàn và ngộ nghĩnh.

Tả con lợn – Mẫu 9

Cách đây hơn một năm, mẹ em có bắt về một chú lợn con về nhà để nuôi. Đó là một chú lợn con màu hồng trông rất dễ thương và em đặt tên của chú là “Ủn Ỉn” bởi vì suốt ngày chú chỉ kêu: “Ụt ịt, ụt ịt” nghe mới đáng yêu làm sao.

Ủn Ỉn khi mới được mẹ em mang về còn bé lắm, trông chú chỉ to hơn quả dưa hấu dài một chút. Lúc đó Ủn Ỉn mới chỉ được khoảng 5 cân, nên còn bé lắm. Trên người chú được khoác một chiếc áo màu hồng nhạt và điều đặc biệt ở chú lợn này là trên mông của chú còn có một chấm đen trông rất ngộ nghĩnh và đáng yêu. Đó cũng chính là đặc điểm để em phân biệt được Ủn Ỉn so với những chú lợn khác.

Trên thân hình tròn dài giống quả dưa ấy là một cái đầu nhỏ xinh, với đôi tai lúc nào cũng vểnh lên như đang muốn hóng chuyện gì đấy, còn đôi mắt thì lúc nào cũng đen láy và mở to tròn. Điều đặc biệt của chú lợn này là chú có một cái mõm rất dài. Cái mõm đó có một công dụng rất đặc biệt là có thể chũi thức ăn ra để ăn, trông rất tiện lợi.

Cùng trên thân hình đáng yêu ấy của Ủn Ỉn là một cái đuôi nhỏ xinh, lúc nào cũng xoắn lại như sợ ai tóm lấy. Bốn chiếc chân thì thon nhỏ và những bộ móng tù tù nhưng lại rất chắc chắn. Đến bây giờ, Ủn Ỉn đã được hơn 30 ki-lô-gam rồi, thân hình chú to và vạm vỡ. Sức ăn của chú cũng tăng lên gấp nhiều lần so với những ngày lạ lẫm khi mới về nhà.

Bây giờ, Ủn Ỉn như là bá chủ trong chuồng, đến bữa cơm, Ủn Ỉn sẽ cùng cất tiếng kêu để gọi những chú lợn khác hãy tập trung ra ăn. Mỗi lần nhìn Ủn Ỉn ăn, trông thật là buồn cười bởi lúc nào chú cũng chúi cái mũi nhỏ xinh của mình vào chậu thức ăn như để ngửi ngửi và rồi sau đó thì lại đánh chén ngon lành.

Em rất thích chú lợn nhà em, chú không chỉ là một con vật nuôi trong gia đình, mà hơn thế nữa, chú còn là một con vật đã được chính mẹ và em chăm sóc cho từ khi còn bé đến lúc trở thành một chú lợn to lớn và trưởng thành nữa.

Tả con lợn – Mẫu 10

Ủn ỉn… Ủn ỉn… Tiếng chú lợn nhỏ kêu vang khắp cả gian nhà sau. Chắc hẳn chú lợn đang đòi ăn đây mà. Đó chính là con lợn nhà em nuôi, một con vật vốn rất quen thuộc với mọi người cũng là con vật em thấy rất đáng yêu.

Chú lợn nhà em được bố em mua từ ba tháng trước. Mới đầu nuôi, chú còn nhỏ xíu mà giờ đây đã lớn, nặng khoảng gần 100 kí. Chú khoác trên mình bộ lông trắng, ngăn ngắn và hơi cứng với những khoang màu đen láy. Cái đàu nhỏ tròn tròn, lắc lư trông rất đáng yêu. Tai chú như một cái quạt nhỏ xíu, hơi nhọn ở phía trên, thi thoảng lại rung rung như đang lắng nghe điều gì. Đôi mắt nho nhỏ, đen láy, tròn xoe như hòn bi ve. Cái mũi nhỏ màu hồng nhạt mỗi lần khụt khịt phát ra tiếng kêu vô cùng đáng yêu. Hàm răng sắc bén có thể nhai được những đồ ăn cứng. Thân hình chú đầy đặn, cái bụng tròn tròn như bà bầu. Bốn chân ngăn ngắn nhưng lại rất khỏe khoắn với hai móng cứng rắn. Cái đuôi tun tủn, hơi nhẵn, ở cuối lại có một nhúm lông màu đen nhỏ, lúc nào cũng phe phẩy để đuổi ruồi muỗi và các côn trùng khác.

Chú lợn nhà em rất dễ nuôi, không hề kén ăn như nhiều động vật khác. Thức ăn chủ yếu của nó là cám pha hoặc nấu, rau muống, bèo,… Một ngày chú chỉ ăn hai bữa vào buổi sáng và xế chiều. Mỗi lần trước bữa ăn, chú lợn tham ăn lại kêu ầm ĩ. Đến khi được ăn, chú dùng mũi ngửi khụt khịt vài cái rồi ăn hùm hụp như đói lắm. Chắc vì ăn quá nhanh nên mỗi lần ăn xong, ở miệng chú luôn dính lại một ít thức ăn nhưng lại được chú liếm sạch. Mặc dù đã ăn sạch sẽ nhưng dường như vẫn chưa đủ cho cái bụng tham ăn của chú, đôi mắt to tròn ươn ướt chớp chớp, cái mũi nhỏ lại khịt khịt muốn ăn nữa. Sau khi ăn no, chú lợn lại lười biếng nằm ườn ra chuồng để nghỉ ngơi, đánh một giấc dài đợi đến bữa ăn tiếp. Một ngày nhàn nhã của chú heo lười diễn ra như thế.

Advertisement

Nét đáng yêu, ngộ nghĩnh xen thêm chút lười biếng của chú heo luôn mang lại cho em cảm giác thích thú, yêu mến. Chú heo như một người bạn dễ thương mà em có thể chia sẻ nỗi buồn và xua tan đi những mệt mỏi, chán nản của cuộc sống.

Tả con lợn – Mẫu 11

Vốn sinh ra trong một vùng nông thôn nên em không mấy lạ lẫm gì với những vật nuôi ở nông thôn. Được chăm sóc được tự tay chăm bẫm những con vật đó cảm giác của em thật là hạnh phúc và cảm thấy mình đã thật sự lớn. Lợn là vật nuôi mà nhà em nuôi nhiều nhất, mà nó cũng là con vật mà em cảm thấy đáng yêu nhất.

Lợn là con vật mà từ khi bé tới lớn nhắc tới ngẫu nhiên người ta áp đặt cho nó vẻ đáng yêu. Bất kể những ai hơi mập một chút cũng được gọi một cách đáng yêu là Heo. Nhà em nuôi cả lợn đẻ và lợn thịt. Mẹ em hay gọi lợn đẻ là lợn nái. Từ khi nhìn từ bề ngoài người ta cũng thấy sự khác biệt giữa chúng đặc biệt là màu da và dáng vẻ của chúng.

Chú lợn nái có đôi tai to, to bằng hai bàn tay người lớn, nó cứ úp vào khuôn mặt của chúng, mà tai lợn nái cũng khác.Nó có những ô màu đen và nâu đan xen chẳng khác gì mặt của chúng dính nhọ nồi. Có đôi lúc em thích quen gọi nó là Nhọ Nồi, một cái tên mà không phải con Lợn nào cũng được đặc ân gọi. Hai mắt của nó bé tí xíu mà lại có hình dẹt, mắt nó lúc nào cũng giống như đang buồn ngủ. Chiếc mũi lớn hồng hào và ươn ướt, mỗi khi không có thứ gì ăn nó lại ủi những rơm rác có ở trong chuồng lên như tìm kiếm thứ gì đó. Miệng nó thì rộng với những chiếc răng sẵn sàng nhai ngấu nghiến bất kể thứ gì chú ta gặp.

Thân hình của chú cũng không khác gì những chú gấu. Vì nó là lợn đẻ cho nên nó cứ ì à ì ạch, khịt khịt mũi mà mắt ánh lên vẻ háo ăn. Không những thế, cứ lúc nào đói nó kêu ré lên như để đòi bà chủ hoặc ông chủ rằng tới giờ ăn của tôi rồi đấy. Còn bình thường nó kêu lên một âm thanh vô cùng đáng yêu, ụt ịt ụt ịt.

Lông của chú óng mượt và khá thưa và đôi chỗ trên lưng thì cũng loang ra những màu y hệt như vậy, nhìn thật là ngộ. Chú luôn luôn trong trạng thái ì ạch nhưng cũng thấy thật đáng yêu.

Chú ăn tất cả những gì mà tôi cho, ăn rau lang ăn rau muống, có khi quẳng cả khoai lang sống nó cũng ăn một cách ngon lành. Chú lợn luôn tạo ra những thứ mà mỗi khi ngắm nhìn nó thì cũng có thể nằm cười lăn cả ngày. Nó quả thật là một con vật đáng yêu mà cũng thật hữu ích. Nó là lợn mẹ cho nên sẽ cho ra đời những chú lợn con mập mạp đáng yêu giống như nó.

Tả con lợn – Mẫu 12

Để cải thiện đời sống, nhà em có nuôi một chú lợn thuộc giống lợn lai.

Con lợn có màu da trắng hồng. Khi mới mang về, nó nặng chừng mười ki-lô-gam. Đến nay, mới ba tháng mà nó đã nặng gần sáu mươi ki-lô-gam. Chú lợn này có chiếc mõm dài trông thật đáng yêu. Trên mõm chú còn có hai lỗ mũi lúc nào cũng ướt. Mõm lợn không ngớt cử động, lúc thì ủi phá, lúc thì táp thức ăn, lúc thì kêu eng éc. Hai tai lợn to bằng hai bàn tay em cụp xuống. Đôi mắt lợn thì lúc nào cũng ti hí…

Thân lợn thon và dài. Em thường cho nó ăn no nên bụng chú lợn lúc nào cũng căng tròn. Cuối thân lợn có một cái đuôi be bé. Chót đuôi cỏ một chùm lông trông như cây chổi cùn bé tí. Cái đuôi ấy luôn luôn phe phẩy để đuổi ruồi muỗi.

Con lợn nhà em phàm ăn lắm. Mỗi lần má em cho lợn ăn, nó uống cạn hết nước rồi mới ăn phần cái. Khi ăn, chiếc đuôi cứ ngoe nguẩy ra chiều mừng rỡ. Để cho lợn chóng lớn, má em cho lợn ăn cám trộn với rau, với chuối, đôi khi còn thêm cả cá khô. Ba em thường tắm cho lợn trước khi cho nó ăn. Bốn chân lợn cao và chắc khỏe, nhiều thịt. Con lợn nhà em dễ thương lắm. Mỗi lần em vuốt ve trên mình là nó nằm xuống ngay.

Từ ngày nuôi lợn, gia đình em bận rộn thêm nhưng rất vui. Em thường giúp ba má chăm sóc lợn như cho lợn ăn, phụ dọn vệ sinh chuồng trại. Ba má em thường bảo: “Con lợn này mau lớn, chắc sẽ giúp gia đình ta giải quyết đỡ khó khăn về kinh tế. Em tin là như vậy.

Tả con lợn – Mẫu 13

“Ụt… ịt… ụt… ịt…” Tiếng chú lợn nhà em kêu vang lên đòi ăn. Em vội chạy ra đằng sau xem mẹ cho chú lợn ăn.

Đây là một chú lợn cái, nhà em nuôi chú cũng đã được mấy năm rồi. Thân hình chú to lớn, thuôn dài. Toàn thân chú màu trắng, trên lông có khoảng da đen nhìn như yên ngựa. Trên lưng lởm chởm những cọng lông trắng muốt như dây cước. Không giống các loài vật khác, lông của lợn không kín người, mà nó lưa thưa từng sợi, từng sợi riêng lẻ, để lộ lớp da phía dưới. Da dưới bụng lại có màu hơi hồng. Mặt chú béo phúng phính, hai má tròn tròn. Mũi chú sun sun, hai lỗ mũi lúc nào cũng ướt. Cái miệng to, ham ăn, lúc nào cũng ăn rất nhanh. Hai mắt màu đen, mở to như muốn nói: “mau cho tôi ăn đi”. Tai tai to như bàn tay, lúc nào cũng vểnh lên nghe ngóng xung quanh. Bốn chân ngắn, cũng đầy những thịt là thịt, nên bước đi của chú nhìn có hơi nặng nề. Đuôi chú hơi dài, cuối đuôi có một nhúm lông nhỏ, nhìn như cái chổi sề cùn. Thỉnh thoảng cái đuôi ấy lại phe phẩy đuổi ruồi muỗi. Chú rất phàm ăn, dù là cám, hay bèo, hay rau chú đều ăn hết sạch. Một tuần mẹ em thường tắm cho chú một lần. Dường như chú rất thích thú, cái đuôi vẫy tít, chạy về phía vòi nước. Chú rất có ích cho gia đình em. Những lứa lợn chú sinh ra mang lại nguồn thu về kinh tế.

Em rất thích chú lợn vì chú giúp cho cuộc sống gia đình em tốt hơn.

Tả con lợn – Mẫu 14

Trong tất cả các loài gia súc của nhà mình, em yêu nhất là con lợn nhà em. Chú lợn của nhà em trông rất đáng yêu.

Đó là một chú lợn khoang đã sáu tháng tuổi. Thân hình vừa phải, dài khoảng hơn một mét và nặng khoảng năm mươi ki lô gam. Chú lợn có làn da rất đẹp, với phần trên trắng và phần khoang đen vắt ngang bụng, theo đúng chuẩn của cha ông ta ngày xưa. Bốn cái chân to, chắc khỏe nâng đỡ cả cơ thể. Các móng chân màu trắng, bóng, khi đi nghe cộc cộc rất đáng yêu. Cái đuôi ngắn, xoăn tít mỗi khi được em cho ăn một thứ gì là lại phe phẩy rối rít tỏ thái độ rất vui vẻ. Cao bụng căng tròn trông như chiếc trống nhỏ. Phần bụng màu trắng hồng, mấy núm vú nhỏ xíu xíu trên rất ngộ nghĩnh. Cái cổ của chú ngắn ngắn, núng nính những mỡ, lớp mỡ ấy dày, trông như một chiếc khăn quàng qua cổ của chú vậy. Cái đầu lớn, nổi bật là hai chiếc tai lớn như hai cái lá mít màu hồng hồng, hai cái tai luôn vẫy vẫy không ngừng. Dường như chúng cũng nghe theo tâm trạng của chú, khi chú vui, chúng vẫy liên tục còn khi buồn thì hai cái tai rủ xuống trông rất ngộ. Đôi mắt lớn, tròn như hai viên bi luôn lờ đờ như buồn ngủ. Cái mũi to, điểm một ít đốm đen làm gương mặt chú có gì đó rất buồn cười. Cái mũi ấy mỗi khi bất bình hay muốn ăn lại vang lên tiếng “khịt khịt khịt”. Miệng rộng và hàm răng chắc khỏe. Trong đàn, chú là con lợn lớn nhất và tinh nghịch nhất. Lúc nào cũng chạy lăng xăng, trêu ghẹo các bạn xung quanh. Khi bố em tắm cho chú, chú nhảy cẫng lên vì vui sướng, rồi đùa nghịch như một đứa trẻ ham nghịch nước. Nhìn chú như vậy, cả nhà em ai cũng phải phì cười.

Em rất yêu chú lợn của nhà mình, em đã quyết định đặt tên chú là Lu. Em nhất định sẽ chăm sóc chú thật tốt để chú mãi là nguồn vui của cả nhà em.

Tập Làm Văn Lớp 5: Dàn Ý Tả Một Người Em Mới Gặp Một Lần Nhưng Để Lại Cho Em Những Ấn Tượng Sâu Sắc Lập Dàn Ý Bài Văn Tả Người Lớp 5

Khi lập dàn ý Tả một người mới gặp lần đầu, các em cũng cần miêu tả hoàn cảnh gặp gỡ, đặc điểm hình dáng, ngoại hình, tính cách của người đó ra sao, cảm nghĩ về người đó như nào. Vậy mời các em cùng theo dõi để rèn kỹ năng viết bài văn tả người thật hay.

1. Mở bài:

Giới thiệu khái quát về một người mới gặp mà em định tả (người đó là ai, làm nghề gì, em gặp ở đâu)

2. Thân bài:

* Tả về ngoại hình của người đó

Dáng người, dáng đi của người đó ra sao

Tả đặc điểm mái tóc, nước da

Tả khuôn mặt, ánh mắt, miệng cười

Tả trang phục mà người đó mặc khi em gặp

* Tả về hoạt động của người đó khi em gặp

Người đó đang làm việc gì? (ví dụ: cô giáo đang giảng bài)

Thái độ làm việc, hoạt động của họ như thế nào (ví dụ: cô giáo rất say sưa giảng bài cho học sinh)

Ấn tượng của em về người đó là gì (ví dụ: cô giáo rất trẻ, cô giảng bài rất hay)

3. Kết bài:

Nêu cảm nghĩ của em về người em mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng sâu sắc

1. Mở bài: Giới thiệu người được tả, em gặp trong hoàn cảnh nào? Người đó tên gì? Bao nhiêu tuổi?

(Người đó là một phụ nữ, trạc tuổi mẹ em. Em gặp trên chuyến ô tô từ Quy Nhơn về Khánh Hoà.)

2. Thân bài:

a) Tả hình dáng người:

Hình dáng, cách ăn mặc.

Phụ nữ: gương mặt, mái tóc, giọng nói.

(Dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc búi gọn gàng. Khuôn mặt chữ điền, sống mũi thẳng và cao. Đôi mắt sáng, giọng nói nhẹ nhàng)

b) Tính tình người phụ nữ em gặp là người tốt bụng: Nhường ghế cho bà cụ già, thân thiện với mọi người.

Khiêm tốn từ chối lời cảm ơn và cho rằng hành động của mình là rất nhỏ.

Là người thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng.

3. Kết bài: Cảm nghĩ của em.

Tôn trọng, khâm phục, nhớ mãi hành động người phụ nữ mới gặp lần đầu.

Kể cho mọi người cùng nghe về người phụ nữ ấy.

1. Mở bài: Giới thiệu người em định tả: (Gặp ở đâu? Tên gì? Làm nghề gì?) cô bác sĩ của đoàn y tế khám bệnh cho dân nghèo theo công tác từ thiện của Hội Chữ thập đỏ.

2. Thân bài:

a. Tả ngoại hình:

Vóc dáng: gầy gầy, dong dỏng cao, nước da trắng hồng, nhanh nhẹn nhưng điềm đạm, từ tốn.

Khuôn mặt: thon, hình trái xoan, mắt to và đẹp, miệng tươi, môi đỏ như son.

Mái tóc: dài, búi gọn trong kẹp lưới thành một búi nhỏ xinh xắn. Đầu đội mũ trắng có huy hiệu của Hội Chữ thập đỏ.

Phục sức: cô bác sĩ mặc áo choàng trắng, túi áo có thêu tên: Bác sĩ Phương. Cô mặc quần dài cũng màu trắng, Khi tiếp xúc với bệnh nhân cô mang khẩu trang y tế màu xanh, chỉ để lộ đôi mắt đẹp với hàng mi cong, thanh tú.

b. Tả hoạt động:

Bác sĩ khám sức khoẻ cho dân nghèo: dùng ống nghe để nghe mạch tim, phổi. Cô vạch nhẹ mi mắt của bệnh nhân, hỏi han tận tình mới đọc tên thuốc cho cô y tá phụ việc ghi. Bệnh nhân cầm phiếu đi nhận thuốc ở quầy thuốc ở trạm xá.

Bác sĩ làm việc liên tục nhưng vẫn hoà nhã, ân cần với nhân dân, dịu dàng với đồng sự và y tá phụ việc.

Advertisement

c. Ấn tượng với em:

Bác sĩ rất trẻ, dịu dàng đáng mến.

Bác sĩ từ tốn, nghiêm nghị nhưng thực lòng yêu thương dân nghèo.

Bác sĩ không ngại việc khó, tận tình lau rửa vết thương cho em bé mười tuổi và phát thuốc.

3. Kết bài

Nêu tình cảm của em đối với người mới gặp: cảm phục khả năng làm việc nhanh chóng, kĩ lưỡng của bác sĩ, em có tình cảm mến mộ trước cô bác sĩ khả ái, duyên dáng, từ tâm.

Ước mơ khi lớn lên em cũng học ngành Y để cống hiến sức mình cho Tổ quốc.

Cập nhật thông tin chi tiết về Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Về Việc Làm Của Em Với Các Bạn Để Giúp Người Khuyết Tật Dàn Ý & 6 Câu Chuyện Giúp Đỡ Người Tàn Tật Lớp 4 trên website Rqif.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!